Hiển thị các bài đăng có nhãn tam su. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tam su. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

Tôi sẽ cùng chồng đi và chẳng thèm về lại nhà chồng nữa


Cả nhà chồng bảo tôi là đứa con dâu mất dạy và ngu ngốc


Tôi sẽ cùng chồng đi và chẳng thèm về lại nhà chồng nữa. Cho bố mẹ chồng tôi mất con trai, mất con dâu và mất cả đứa cháu nội đang mới chỉ hình thành trong bụng tôi.

Đọc bài: “Tôi giật mình vì kế hoạch trả thù người yêu quá vô liêm sỉ của bạn trai” của bạn Đ.L.C mà tôi thấy bạn chẳng việc gì phải buồn, phải đau vì người đàn ông không tốt ấy. Ngược lại, bạn nên mở tiệc ăn mừng vì người đàn ông ấy đã sớm bộc lô bản chất. Chứ chỉ sợ có bầu không cưới thì mới đau. Do đó, bạn hãy cứ sống là chính mình và sống mạnh mẽ lên rồi hạnh phúc sẽ đến với bạn.

Như tôi đây có hoàn cảnh tuy chẳng giống bạn nhưng cũng đang phải ấm ức vô cùng. Cũng may, chồng tôi vẫn ủng hộ tôi. Nhưng nhiều khi nghĩ mà ức và bẽ mặt với bố mẹ đẻ quá chừng. Vừa mới là cô dâu chỉ được 2 tháng, tôi đã bị cả nhà chồng ghét bỏ và chửi rủa nhiều lần mà chẳng hiểu tại sao lại bị ghét đến vậy.

Tôi năm nay 25 tuổi và mới về làm dâu nhà chồng chỉ được 2 tháng nay. Hiện tôi đang làm thợ may tại nhà mẹ đẻ, còn chồng tôi lái taxi tự do (xe ô tô do bố mẹ chồng tôi mua cho anh 3-4 năm nay). Nhà chồng tôi rất khá giả và cách nhà mẹ đẻ tôi khoảng chục cây số. Nhà chỉ có bố mẹ chồng và hai em chồng cũng đã lớn. Bố mẹ chồng tôi có hẳn một xưởng mộc lớn và một cửa hàng bán đồ ăn sáng gần nhà.

Vợ chồng tôi quen nhau qua 1 người bạn và nhanh chóng yêu nhau. Khoảng gần 1 năm yêu nhau, tôi cũng ít khi về nhà anh chơi do ngại. Những lần về cũng chỉ ở chơi nửa ngày nên tôi cũng thấy mọi người rất thoải mái với tôi. Hơn nữa, bố mẹ anh cũng bận việc nên tôi cũng ít khi gặp họ. Có lẽ vì thế nên sau kết hôn, họ không hiểu tôi nên đã không ưng tôi ra mặt.

Bố mẹ chồng tôi thì bảo họ buồn lòng vì cách ứng xử của con dâu mới và muốn tôi phải thay đổi
(Ảnh minh họa)

Tôi cũng không hiểu tại sao bố mẹ chồng và các cô bác nhà chồng ở gần đó lại không thông cảm cho tôi. Bố mẹ chồng tôi thì bảo họ buồn lòng vì cách ứng xử của con dâu mới và muốn tôi phải thay đổi. Khi họ kể lại về tôi cho cô dì chú bác nhà chồng nghe, mỗi khi tôi gặp họ, tôi lại bị họ cho một bài hỏi han và giáo huấn. Điều này khiến tôi rất mệt mỏi, khó chịu và stress. Trong khi sự việc cũng chẳng có gì to tát.

Chuyện là sau khi về nhà chồng, dù ở chung với bố mẹ và các em chồng trong ngôi nhà 5 tầng rộng lớn, tôi vẫn giữ nếp sinh hoạt như khi chưa lấy chồng. Tôi nghĩ rằng công việc của mỗi người độc lập nên tôi không thay đổi nếp sinh hoạt so với khi chưa kết hôn. Do buổi tối thức khuya để may đồ nên tôi thường dậy vào lúc 8 giờ sáng để chuẩn bị đi làm. Còn mẹ chồng tôi bán hàng ăn nên phải dậy từ hơn 3 giờ sáng (cửa hàng cách nhà 1 đoạn) ra cửa hàng chuẩn bị và làm đồ ăn. Vì nghĩ đây là công việc của bà từ khi tôi chưa về nhà này, hơn nữa, tôi cũng không thạo việc nấu nướng đồ ăn sáng (mẹ chồng tôi bán bún ốc). Cả nhà chồng và chồng tôi cũng không ý kiến bảo tôi dậy làm cùng nên tôi cứ hồn nhiên ngủ, mặc kệ mẹ chồng và em chồng dậy làm.

Chính vì việc này mà sau 2 tuần về nhà chồng, tôi đã bị mẹ chồng góp ý thẳng thừng. Bà bảo tôi sáng chưa đi làm thì phải dậy sớm một chút giúp bà. Bà cũng nói tôi không cần phải gần 4 giờ sáng dậy sớm như bà nhưng sáng ra khoảng 6 giờ thì ra phụ bà bưng bê 1 tiếng thì về đi làm.

Tôi đã cố đặt chuông đồng hồ để dậy sớm nhưng vì chưa quen nên không sao dậy được vào lúc 6 giờ sáng. Cho nên cứ khoảng 7 giờ tôi mới lập cập ra tới cửa hàng và phụ bà được khoảng 30 phút là phải về đi làm. Và tất nhiên, mẹ chồng tôi sa sầm mặt vì điều này. Tôi nghĩ rằng việc bán hàng không phải là việc của tôi, cũng không mang lại thu nhập cho tôi nên chỉ cần ra phụ giúp mẹ chồng được lúc nào là tốt lắm rồi.

Tối nào cũng 7 giờ tối tôi mới đi làm về. Vì thế tắm giặt xong tôi cũng lao vào phụ bà cơm nước. Tuy nhiên, sau khi ăn và dọn dẹp bát đũa xong thì vừa no vừa đã tắm rửa sạch sẽ lại phải tranh thủ may vá để kịp trả đồ cho khách nên tôi lên nhà lên phòng và lúi húi cho đến tận khuya. Thấy nhà cửa tôi không lau dọn sạch sẽ, mẹ chồng cũng cáu. Tôi thấy bà cáu vô lý quá nên cũng làm ngơ. Tôi tặc lưỡi nghĩ cuối tuần mình sẽ dọn. Xong có cuối tuần tôi cũng dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, có cuối tuần tôi cũng không dọn được vì bận hoặc do phải về nhà ngoại.

Nhà chồng dù rất bận rộn nhưng mẹ chồng tôi vẫn tham công tiếc việc. Bà vẫn cấy 4 sào ruộng mỗi vụ vì cho rằng "như thế sẽ có thóc dẻo thơm cho cả nhà ăn an toàn và ngon". Cuối tuần sau Tết, mẹ chồng tôi và em chồng đi cấy. Trước hôm đó bà nói tôi tuần này không về bên ngoại nữa mà đi cấy cùng bà. Nghe mẹ chồng nói, tôi thấy không thoải mái vì thực tế chưa bao giờ tôi lội ruộng và cấy lúa. Nếu đặt chân xuống hoặc là tôi không rút chân được hoặc là tôi sẽ dẫm chết lúa. Hơn thế, tôi cũng không muốn mình thỏa hiệp để mẹ chồng lấy làm tiền lệ lần sau lại bắt tôi tham gia việc đồng áng.

Mẹ chồng tôi vẫn còn nằng nặc bảo, không biết cấy thì đi học cấy. Bà cấy được 10 cây thì tôi cấy 3 cây cũng được. Dù bà bảo vậy, tôi vẫn không đi và hôm ấy tôi vẫn về nhà ngoại như mọi khi. Đây có lẽ là một trong những lý do khiến mẹ chồng tôi ghét tôi ra mặt.
Mới đây, thấy cả nhà chồng có vẻ khó chịu nên tôi bảo chồng xin phép ông bà cho chúng tôi được ăn riêng. Tất nhiên chồng tôi chiều vợ mới cưới nên cũng nghe theo. Vợ chồng tôi chỉ xin được ăn riêng nhưng vẫn sống chung nhà. Chẳng hiểu sao chuyện nhỏ như thế mà cũng khiến bố mẹ chồng tôi nổi giận. Ông bà bảo mới cưới 2 vợ chồng đã lười biếng, giờ còn hỗn láo đòi ra riêng.

Rồi bố chồng tôi nói nhà tuy rộng nhưng ngứa mắt nên sẽ không cho ở chung. Ở riêng thì phải riêng hẳn nhà. Ông bà bảo sẽ làm cho vợ chồng tôi 1 cái nhà cấp 4 nhỏ ở mảnh đất ngoài chỗ mẹ chồng bán hàng và ra đấy ở. Nhưng nghĩ cảnh ở riêng lại ở trong căn nhà cấp 4 lụp xụp, mùa hè nóng như thiêu đốt làm sao mà ở nổi nên tôi ù ờ lờ đi.

Từ hôm vợ chồng tôi xin ra ở riêng không thành, nhà chồng càng nhìn vợ chồng tôi đầy ác cảm và ghét. Vì thế mấy tuần trước, tôi bàn với chồng không ở nhà chồng nữa mà đi vào Nam làm ăn. Vào trong đó, có nhà chú tôi ở đấy nên tôi sẽ làm may cho nhà chú và chồng tôi có thể đóng cổ phần và tiếp tục lái taxi. Chồng tôi cũng thích đi xa làm ăn nên đã xin phép bố mẹ chồng. Lần này, bố mẹ chồng tôi bảo 2 vợ chồng muốn đi đâu thì đi. Các cô dì chú bác nhà chồng biết chuyện xúm vào chửi bọn tôi ngu ngốc. Ở đây có nhà có cửa, có công việc thì không muốn còn phải đi xa cho vất vả làm gì.

Từ hôm đó 2 vợ chồng tôi về nhà ngoại để rục rịch chuẩn bị chuyến vào Nam. Song vì có 1 vài trục trặc nên kế hoạch bị hoãn khoảng 3 tuần nữa. 2 vợ chồng tôi quyết định ở luôn nhà ngoại và không báo lại với bố mẹ chồng. Mọi người nhà chồng cứ nghĩ chúng tôi đã vào Nam.

Mọi chuyện cứ êm đẹp như thế cho tới hôm qua. Bố chồng tôi đi đến nhà một khách hàng ở gần nhà tôi để đo cửa cho nhà họ thì đột nhiên rẽ vào nhà thông gia chơi. Nhìn thấy tôi vẫn ở nhà ngoại, ông phũ phàng mắng con dâu mới 1 trận tơi tả. Ông bảo chúng tôi mất dạy, lừa dối bố mẹ là vào Nam để trốn vào đây chơi cho sướng bản thân. Ông bảo tôi là đứa con dâu ngu ngốc không biết nghĩ.

Sự việc chẳng có gì mà bố mẹ chồng tôi cứ thích làm quá lên, tôi cũng sẽ cho nó trở nên be bét
muốn ra sao thì ra (Ảnh minh họa)

Dù cho mẹ tôi đã nói đỡ con gái khá nhiều nhưng ông vẫn tức giận bỏ về. Ông bảo, vợ chồng tôi có giỏi thì cứ ở luôn nhà ngoại hoặc muốn đi đâu thì đi ông không quan tâm nữa. Tối qua, mẹ tôi cứ bắt vợ chồng tôi phải về nhà chồng xin lỗi và nói rõ mọi chuyện với cả nhà. Nhưng tôi và chồng nhất định không về.

Sự việc chẳng có gì mà bố mẹ chồng tôi cứ thích làm quá lên. Tôi sẽ cùng chồng đi theo như mong muốn của họ. Cho bố mẹ chồng tôi mất con trai, mất con dâu và mất cả đứa cháu nội đang mới chỉ hình thành trong bụng tôi. Rồi chắc chắn sẽ đến ngày họ sẽ phải lạy lục mà xin lỗi và van xin tôi về lại nhà. Tôi làm vậy chắc chẳng có gì quá đáng chứ mọi người?

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

Chỉ khổ, năm nay gái lớn phải đi lấy chồng

Gần Tết lại phải lấy chồng, chán quá!


Hơn 2 chục năm ăn tết ở nhà cùng bố mẹ nên năm nào, cứ mỗi dịp Tết đến là lòng tôi lại nao nao, háo hức vô cùng.

Con gái đi học xa nhà bao nhiêu năm rồi lại ở lại thành phố lập nghiệp, chỉ mong Tết được về sum vầy, biếu tiền bố mẹ, mua quà cho bố mẹ. Chỉ hi vọng trang trí nhà cửa đàng hoàng, sạch sẽ đón tiếp bạn bè. Người ta bảo, lớn rồi còn háo hức gì Tết nhưng với tôi, Tết vẫn như xưa, vẫn như thời còn bé dại. Được ngủ nướng dài ngày, được mẹ nấu cơm, được các cháu tới nhà chơi chúc tụng, nhận quà mừng tuổi và đi mừng tuổi, đào quất đầy nhà, ấm cúng biết bao.

Chỉ khổ, năm nay gái lớn phải đi lấy chồng. Mà lại là lấy chồng cận Tết. Còn gần một tháng nữa là Tết, thế mà bố mẹ chồng tương lai cứ khăng khăng muốn cưới. Chẳng hiểu họ xem bói ở đâu, nói năm nay hợp tuổi nên nhất định phải làm lễ cưới cho con. Tôi thì nào muốn cưới năm nay, sang năm là đẹp nhất vì hi vọng còn một cái Tết được sống với cương vị là gái độc thân, được bên bố mẹ, làm nũng cha mẹ

Anh cũng đồng ý với tôi như vậy, nào ngờ, ngày về ra mắt nhà anh, chẳng hiểu mẹ anh mê tín thế nào, đi xem bói, thấy năm nay đẹp trời, đẹp tuổi thế là quyết định cưới. Nhà tôi muốn hoãn cũng không được, cái này do nhà trai quyết. Chán quá, Tết này lại ở nhà chồng, không được đón giao thừa cùng mẹ.

Chỉ khổ, năm nay gái lớn phải đi lấy chồng. Mà lại là lấy chồng cận Tết.
Còn gần một tháng nữa là Tết, thế mà bố mẹ chồng tương lai cứ
khăng khăng muốn cưới. (ảnh minh họa)

Giá như cưới từ đầu năm, đã có quãng thời gian dài ở nhà chồng thì không nói làm gì. Đằng này, còn vài ngày nữa là hết năm lại phải về làm dâu, sống ở một gia đình không quen, với bao nhiêu con người, có buồn lòng không chứ. Tôi chẳng ác cảm với bố mẹ chồng, cũng không khó chịu với ai cả, chỉ là tôi buồn vì chuyện đón giao thừa xa quê. Còn vài ngày nữa, chắc hẳn đêm giao thừa sẽ nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ cảm giác bên gia đình vô cùng. Tôi buồn lắm. Nghĩ đến Tết mà ứa nước mắt luôn.

Năm nay sẽ là một cái Tết vô cùng mới mẻ của cô con dâu mới. Lúc đó, chắc tôi cũng chẳng dám ngủ nướng, chẳng dám lười biếng. Chắc tôi phải dậy sớm dọn dẹp, phải dậy sớm chuẩn bị cỗ bàn cơm nước, rồi đầu bù tóc rối trong cái Tết này. Phận làm dâu mới không thể không làm.

Nghĩ đến việc này mà giận lây chồng. Biết thế chẳng ra mắt gì hết, biết thế cứ sang năm cưới, làm gì phải vội vàng. Biết thế, gần Tết hẵng về nhà anh chơi thì có phải bây giờ sướng không. Có một cái Tết bên bố mẹ, cái tết cuối cùng của kì độc thân, rồi đi lấy chồng, sống ở nhà chồng cho quen, sang năm đón Tết khác.

Lòng buồn lắm rồi, nghĩ đến bố mẹ ngày Tết không có con cái, chắc bố mẹ cũng buồn lắm, mẹ có khi lại ngồi khóc vì nhớ con. Còn bao nhiêu năm nữa phải chịu cảm giác này lúc giao thừa. Giá như con gái cũng được về ăn giao thừa cùng với bố mẹ thì tốt biết bao. Tại sao làm dâu lại phải đón giao thừa nhà chồng, tại sao cứ quy định mãi vậy. Tôi cảm thấy buồn lắm, yêu chồng nhưng chẳng muốn cưới chồng chút nào.

Nghĩ đến việc này mà giận lây chồng. Biết thế chẳng ra mắt gì hết, biết thế
cứ sang năm cưới, làm gì phải vội vàng. (ảnh minh họa)

Mẹ tôi bảo, con gái lớn phải đi lấy chồng, không được tỏ thái độ. Mẹ còn dặn bao nhiêu điều, tết này phải làm sao, phải như thế nào để được lòng bố mẹ chồng. Tôi không quản công việc, không lười biếng, chỉ là tôi cảm thấy buồn vì cưới xin gấp quá. Bói toán làm gì, suy nghĩ làm gì, yêu nhau thì tìm thời điểm thích hợp mà cưới. Tôi cũng nói với chồng nhiều nhưng anh có chịu nghe đâu, anh cứ bảo là bố mẹ anh quyết hết. Mẹ tôi thì sợ con gái sau này về nhà chồng khó sống nên cứ dặn đi dặn lại là cái gì cũng phải theo nhà chồng. Tôi cảm thấy buồn lắm, đi lấy chồng mà chẳng thấy vui.

Mọi năm, tôi chỉ nhăm nhe tìm cách về nhà sớm, đi chợ tết, mua đồ chơi cho các cháu, mua đào quất trang trí nhà cửa. Năm nay thì coi như hết, không còn chuyện đó nữa. Có sắm cho nhà chồng đấy nhưng cảm giác đã khác rồi. Huống hồ gì, tôi mới về nhà chồng làm dâu được mấy ngày, có thân quen ai, mọi cái đều mới mẻ nên chắc chắn sẽ giống như khách khứa trong nhà.

Sao cứ phải cưới chồng gần Tết, ôi chán quá đi thôi! Buồn vì cảnh lấy chồng gần Tết.

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

Bài học cho nhưng nàng thích lấy chồng giàu


Bài học cho những cô gái ôm mộng 'cưới đại gia' để đổi đời

Giờ tôi mới hiểu rằng, cuộc đời là thế khi ta chỉ ham hố những lợi ích trước mắt mà bỏ qua những giá trị cốt lõi nhất thì đúng là sai lầm.

Giờ tôi mới thấm thía ra câu nói cuộc đời mỗi người sướng hay khổ, tùy thuộc vào tính cách, sự quyết đoán của bản thân họ. Xưa kia, khi quyết lấy chồng, tôi đã bỏ ngoài tai tất cả những điều bạn tôi nói, để rồi hôm nay tôi mới là người hối tiếc.

Tôi và Linh học chung với nhau từ cấp 2 cho tới khi tốt nghiệp Đại học. Cả hai chúng tôi đều là những cô gái xinh đẹp, gia đình tuy ở quê nhưng có điều kiện, khá giả. Vì thế, chúng tôi luôn là tâm điểm của trường, của lớp. Tính Linh khác tôi, Linh hiền lành, ít nói. Hầu hết bạn bè đều nói, Linh già dặn hơn tôi.

Tôi nhí nhảnh, yêu đời và luôn nhõng nhẽo cô bạn thân của mình. Tuy nhiên, suốt quãng thời gian sống cùng nhau, Linh chưa một lần than trách tôi.

Tôi cũng từng xinh đẹp, thậm chí kiêu sa hơn Linh, nhưng tôi lại có cái nhìn
thiếu "tinh tế" về cuộc sống và con người.

Về tình yêu, Linh và tôi cũng có quan điểm khá khác nhau. Khi tôi nói, tôi sẽ ở lại Hà Nội và chọn yêu một anh chàng giàu có, nhà Hà Nội, đủ cho tôi một cuộc sống sung sướng tôi sẽ kết hôn. Nhưng Linh lại gạt quan điểm đó đi. Linh nói, cô ấy nghĩ chúng tôi nên chọn những người chồng biết trân trọng giá trị sức lao động, có học thức và có tình yêu.

Khi chúng tôi tốt nghiệp, tôi chọn làm việc cho một đài truyền hình. Còn Linh lại đi làm báo. Chỉ mấy tháng sau, Linh dẫn về một anh chàng cùng quê với chúng tôi, hiện anh ta là một kiến trúc sư. Nói thật, tôi trông anh ta thô kệch, giống một người lao động hơn là một anh chàng nhà giàu. Vì thế, sau hôm đó, tôi kịch liệt phản đối tình yêu của Linh.

Còn Linh vẫn nói với tôi, cô ấy muốn gắn bó đời mình với người đàn ông đó. Tới nước này tôi đành im lặng. Nói thật, bạn tôi xinh xắn, tôi chỉ muốn cô ấy có một tấm chồng hẳn hoi, là người thành phố đàng hoàng. Nếu lấy người cùng quê chúng tôi bao giờ mới vượt qua cuộc sống khó khăn “ăn nhờ ở đậu?”.

Sau đó, tôi quen với Th một thiếu gia giàu có quê ở Điện Biên. Hiện gia đình anh đang sống ở Hà Nội. Cũng chỉ sau một thời gian làm quen, chúng tôi chính thức hẹn hò. Ngày tôi ra mắt người yêu, Linh dẫn cả bạn trai đến. Trông thấy người yêu Linh, bạn trai tôi đã tỏ thái độ không vừa ý.

Suốt buổi hôm đó, anh cứ thì thầm với tôi "Sao bạn em xinh mà chọn yêu người như vậy. Anh thấy không hợp nhau lắm". Rồi anh còn nói, nếu tôi còn qua lại với những người như thế anh sẽ bỏ tôi. Anh là người có đẳng cấp, ăn chơi không thể ngồi chung với mấy anh chàng khù khờ này được.

Rồi những buổi đi chơi không hợp gu giữa chúng tôi, dần khiến khoảng cách hai đứa xa nhau. Đôi lần tôi bảo Linh để tôi và Th giới thiệu cho Linh một người giàu có khác Linh đều không đồng ý. Bạn bè người yêu tôi có nhiều anh nguyện xin chết vì Linh cô ấy cũng không thay đổi tình cảm của mình.

Thậm chí, Linh còn khuyên tôi nên xem lại tình yêu của mình. Linh nói với tôi rằng “Cậu nên suy xét đi. Th là con nhà giàu có điều kiện, nhưng anh ta không có học hành, không bằng cấp, thậm chí không có lấy một nghề nuôi thân. Liệu sau này khi bước vào cuộc sống gia đình, tình yêu giữa hai người có bền vững. Linh nói thật, dù thế nào Linh vẫn tôn trọng ý kiến của mình”.

Trước những lời nói gay gắt vội vàng của Linh, chúng tôi đã có những “rạn nứt” thậm chí tôi tuyên bố không nhìn mặt Linh nữa. Tôi còn buông ra những lời chê bôi cách suy nghĩ của Linh tôi cũng nói “Sau này đừng có tìm gặp mình nữa. Mỗi đứa có một cuộc sống, một lựa chọn”.

3 tháng sau tôi lên xe hoa về nhà chồng. Đám cưới của tôi ở quê khiến bao nhiêu cô gái mơ ước. Ai cũng trầm trồ khen tôi may mắn, có người nói tôi xứng đáng được hạnh phúc như thế. Ngày cưới, tôi không mời Linh. Và tới khi Linh cưới tôi cũng không đến tham dự.

Sau đó, tôi cũng không biết cuộc sống của Linh thế nào cho tới 13 năm sau ngày tôi gặp lại Linh trong buổi họp lớp.

Trước mặt tôi không còn là Linh của ngày xưa nữa mà hiện tại Linh ra dáng một quý bà, đẹp kiêu sa. Cạnh Linh là người chồng năm nào tôi vẫn chê bôi, nay lịch lãm trong bộ vest đen sành điệu. Thì ra giờ đây, chồng Linh đã là giám đốc một công ty tư vấn về kiến trúc nhà ở. Anh ta đã lột xác trở thành một người đàn ông thành đạt.

Còn tôi, sau những tháng ngày hưởng thụ cuộc sống giàu có, gia đình chồng tôi dần kiệt quệ do anh nợ nần, bài bạc… và giờ chồng tôi đang thất nghiệp vì không kiếm nổi một việc làm. Anh từ người chồng "chiều chuộng" vợ tới bến nay thay tính đổi nết, thậm chí đánh đập tôi thường xuyên. Nhiều khi cuộc sống cả gia đình tôi bị đe dọa nghiêm trọng, vì chủ nợ liên tục đến đòi tiền.

Linh vẫn thế, vẫn nhã nhặn cười nói hỏi thăm cuộc sống của tôi. Lúc ra về Linh còn đưa cho tôi danh thiếp cửa hàng quần áo của cô ấy và hẹn tôi qua chơi. Giờ tôi mới hiểu rằng, cuộc đời là thế khi ta chỉ ham hố những lợi ích trước mắt mà bỏ qua những giá trị cốt lõi nhất thì đúng là sai lầm. Tôi cũng từng xinh đẹp, thậm chí kiêu sa hơn Linh, nhưng tôi lại có cái nhìn thiếu "tinh tế" về cuộc sống và con người.

Giờ đây, khi cuộc sống của tôi gặp những khó khăn trắc trở tôi mới rút ra bài học xương máu cho mình. Tôi nhất định sẽ dạy 3 cô con gái của tôi về điều này, và câu chuyện về Linh sẽ là bài học để các con tôi vững bước hơn trong cuộc sống sau này.

Tôi biết câu chuyện cuộc đời tôi không có gì là lạ lẫm. Bởi những sự cám dỗ vật chất, xa hoa luôn làm mờ mắt những cô gái ngây thơ, trong sáng. Thậm chí nhiều cô gái trẻ còn ôm ấp ảo mộng "cưới đại gia" để thay đổi cuộc đời. Nhưng đời đâu phải là mơ...khi cái gì cũng có nhân- quả rõ ràng. Để có cuộc sống giàu sang ấy, nhiều người đã phải đánh đổi những cái giá quá đắt, thậm chí là "thân xác" của mình...

Hi vọng rằng, câu chuyện cuộc đời tôi sẽ là một bài học đắt giá cho những ai đang có tham vọng đổi đời mà không đi bằng chính đôi chân của mình. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe chia sẻ của tôi.

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

Em ! Cô gái độc thân và rất quyến rũ

Có những buổi chiều một mình ngược chiều gió lạnh, em mới thấy những người có đôi ấm áp biết nhường nào!


Có lẽ em sẽ gọi anh là người đàn ông dũng cảm nhất vì anh dám yêu em! Không phải là em hung dữ, không phải em đanh đá chua ngoa, cũng không phải vì em là hạng gái cho không ai muốn, (mà ngược lại ai cũng muốn), cũng không phải là em có gì đặc biệt đáng kinh sợ, quái đản… Mà chỉ đơn giản em là một cô gái ba mươi tuổi độc thân và vô cùng quyến rũ mà thôi! Nhưng chưa có ai có đủ dũng cảm để có thể tự tin mà buộc chân em cả đời.


Em Quyến rũ và độc lập tới mức tất cả những người đàn ông có cảm tình với em đều đoán già đoán non rằng: Một người như cô ấy thì làm sao mà không có người yêu? Một người như cô ấy thì thiếu gì những người đàn ông ưu tú vây quanh! Hay một người như cô ấy thì làm sao để mắt tới một người bình thường như mình… Để rồi họ lặng lẽ rút lui với chút cảm tình ban đầu bị dập tắt chỉ vì nghĩ em quá cao xa ấy. Hoặc có thể họ chỉ dám mơ tưởng tới em trong những giây phút của riêng mình mà chẳng dám làm gì cho cái ước muốn đó có thể thành sự thật hoặc họ không đủ dũng cảm để có thể giữ nó là sự thật tới suốt đời. Cho nên nếu như anh, một người đàn ông sẽ yêu em, hẳn, anh là một người vô cùng dũng cảm đúng không?


Có lẽ sẽ có người cười mà bảo em lấy đâu ra sự tự tin ngút trời ấy? Lấy đâu ra sự quyến rũ chết người ấy? Lấy đâu ra cái sự độc lập tới chương mắt nhưng vô cùng đáng ngưỡng mộ ấy? Em chỉ xin thưa: Đó chính tình yêu! Chính tính yêu đã biến em trở thành một người phụ nữ có quyền lực như thế với chính mình. Và chính thời gian đã giúp em có thể hoàn thiện được điều đó.


Có lẽ sẽ có người cười mà bảo em lấy đâu ra sự tự tin ngút trời ấy? Lấy đâu ra sự quyến rũ chết người ấy? (ảnh minh họa)


Ngày mà người đàn ông đầu tiên em yêu tới phát điên phát dại nói chia tay chỉ vì: em quá trẻ con, chỉ vì em quá ủy mị, chỉ vì em quá phụ thuộc vào người đàn ông của mình, chỉ vì em không thể nào tự lo nổi cho bản thân thì làm sao chăm sóc được cho người khác… Sau những ngày lăn lên lộn xuống và khóc lóc tới mức nước mắt có thể đủ tắm cho chính mình. Em nhận ra: bản thân mình thật đáng thương và ngu muội. Làm đàn bà, đáng trách nhất là cứ nghĩ: Nếu không có người đàn ông mà mình yêu ấy ở bên thì nhất định mình sẽ không thể nào sống nổi.


Cho nên em tự nhủ: nhất định phải sống thật huy hoàng thật chói sáng cho người ấy nhìn vào đó mà hai mắt thèm muốn tới rớt ra, tiếc nuối tới xót xa như xát muối… Nhưng rồi đến khi em có được sự ngưỡng mộ, thứ tình cảm đạt đỉnh cao ấy thì không thấy tình cảm của người đàn ông nào ở ngưỡng thấp hơn là tình yêu nữa. Khi một người đàn ông đã mang lòng ngưỡng mộ một người đàn bà thì người đàn ông ấy khó có thể dám yêu người đàn bà ấy. Cho nên đỉnh cao khi nào cũng đi cùng với cô đơn. Em trở thành người đàn bà độc thân quyến rũ nhất ở cơ quan, ở nhóm bạn độc thân, ở khu gia đình mình ở, ở lớp học cũ… Cái danh hiệu nghe có vẻ cao ngạo những âm thầm đấy nước mắt phía sau. Và chưa có người đàn ông nào đủ dũng cảm để có thể lau nước mắt cho em! Dù cho có lẽ có đôi lần họ vụng trộm với em trong tâm tưởng của mình. Cho nên người đàn ông nào có thể biến cái vụng trộm ấy thành sự thật hẳn phải dũng cảm hơn người.



***


Có những buổi chiều một mình ngược chiều gió lạnh, mới thấy những người có đôi ấm áp biết nhường nào? Hóa ra, dù em có trang bị cho mình bao nhiêu kỹ năng, bao nhiêu hào nhoáng, bao nhiêu sự lạnh lùng thì tự tận trong sâu thăm con người, em vẫn chỉ là một cô gái vô cùng bình thường và khao khát những thứ ấm áp bình thường. Một ngọn lửa đốt bên lề đường với một ngọn lửa trong lò sưởi của một căn nhà sang trọng thì vẫn là ngọn lủa mà thôi. Đều bị tắt khi người ta dội nước và có thể bị bỏng khi người ta chạm vào. Và em bây giờ, chính là ngọn lửa và tự làm bỏng chính mình bằng việc tự đốt mình lên cho thật chói sáng và ngạo mạn.


Cho nên, giữa hơn bảy tỷ người trên trái đất, em vẫn tin có một người đàn ông dũng cảm đang đợi mình. (ảnh minh họa)


Nhưng ngay cả khi thật chói sáng, em vẫn là người đàn bà cô đơn. Cái sự cô đơn ấy chỉ khiến con tim mình cảm thấy chông chênh. Đỉnh cao nào cũng có bên kia dốc. Nếu như khi lên dốc người ta hào hứng và đầy động lực, thì khi xuống dốc, người ta rất cần người nắm lấy tay mình để đừng lao xuống quá nhanh. Cho nên em cần anh, người đàn ông dũng cảm nắm lấy tay em, bước từng bước xuống khỏi cái đỉnh dốc cô đơn của chính mình để trái tim em có thể cảm nhận được sự bình yên của những giây phút bằng phẳng, của cái dịu dàng khi có người lau cho mình những giọt nước mắt, và có người nhìn thấy sự yếu mềm nơi em! Cái sự bình yên mà em đã bỏ quên khi cứ một mình hiếu thắng leo dốc một mình!


Cho nên, giữa hơn bảy tỷ người trên trái đất, em vẫn tin có một người đàn ông dũng cảm đang đợi mình. Bởi trên đời này, cái gì chẳng có đôi có cặp kia mà. Em sẽ tự mình cởi chiếc áo độc thân để làm một người phụ nữ của một người đàn ông duy nhất. Hạnh phúc hẳn phải có hai người san sẻ mới vui! Nếu có gì phải sống một mình giữa cuộc đời này, em nghĩ, thứ đó nhất định không nên là đàn bà! Cho nên đàn bà nhất định phải tìm được người đàn ông của riêng mình. Chỉ có khác là, có người không phải chờ đợi, còn có người phải chờ đợi quá lâu người đàn ông của mình mà thôi!

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

Gia đình tan vỡ vì nhân tình

Khăng khăng cho rằng mối quan hệ của mình trong sáng, cuối cùng chị Giang khiến cả hai gia đình tan vỡ.


Ai cũng biết, không phải cứ yêu là có thể đến bên nhau. Chúng ta đều hiểu rằng mỗi người đều có quá khứ và điều quan trọng là hiện tại như thế nào. Nhưng đôi khi, vì chính cái quá khứ tưởng như đã xa rồi đó mà hạnh phúc hiện tại bị lung lay. Đời sống vợ chồng có nhiều biến cố xảy ra mà một trong đó là câu chuyện về những người tình cũ:

Chồng giấu vợ cho tình cũ vay cả đống tiền

Chia sẻ về câu chuyện của gia đình mình, chị Hà vẫn còn chưa hết sốc sau khi phát hiện ra sự thật về chồng và người bạn gái cũ. Chị khóc lóc và kể lại mọi chuyện trong nghẹn ngào. Chỉ vì quá tin chồng, còn chồng lại quá tin người tình cũ mà giờ đây gia đình chị mang nợ lớn.

Trước khi cưới chị Hà, anh Biên đã từng yêu một người con gái khác. Hai người ở cùng quê với nhau. Tuy nhiên, vì anh Biên đi học xa nhà, chuyện tình cảm của đôi bên có nhiều hiểu lầm mà dẫn tới chia tay. Khi ấy, chị Hà học cùng đại học với anh Biên đã là người ở bên anh để động viên. Tình cảm của hai người cũng nảy sinh từ đó.

Sau khi ra trường, anh Biên và chị Hà cưới nhau, chị về quê chồng sinh sống. Đã từng là bạn, lại trải qua một quãng thời gian yêu nhau đủ dài để nắm được mọi chuyện nên chị Hà thừa biết anh Biên và cô gái tên T ở gần nhà ngày xưa từng yêu nhau. Chị biết anh từng yêu cô này lắm nhưng vì anh đi học xa nhà, bố mẹ T ép T phải lấy chồng nên không còn cách nào khác mà hai người đành chấm dứt tại đó.

Bản thân là người được ăn học đàng hoàng, lại nghĩ mình một thân một mình nơi quê chồng nên chị Hà luôn đúng mực trong cách hành xử. Chị không nghi ngờ cũng không cấm đoán chồng điều gì. Chị nói sẽ tôn trọng chồng và tôn trọng quá khứ của chồng. Chị chỉ hi vọng anh biết được sự chân thành đó để không làm điều có lỗi với chị.

Mối quan hệ với tình cũ luôn là một vấn đề tế nhị cần khéo léo xử lí để tránh làm
ảnh hưởng tới hạnh phúc gia đình hiện tại (Ảnh minh họa)

Chị Hà cũng yên tâm phần nào khi mà vợ chồng T – tình cũ của anh Biên sống rất hạnh phúc. Sự hạnh phúc đó của T khiến chị Hà tạm an lòng vì không sợ chồng rơi vào cảnh tình cũ không rủ cũng đến. Nhưng chị có ngờ đâu. Chồng chị tốt, chung thủy với vợ nhưng lại bị lừa bởi người phụ nữ lọc lõi tên T ấy.

Biết anh Biên là người hiền lành, sống có trách nhiệm nên cô ta tìm cách gặp gỡ rồi than nghèo kể khổ với anh Biên. Anh cũng có mủi lòng đôi chút. Chỉ đợi có thế, chị ta vay anh một số tiền lớn với lí do để làm ăn. Nghĩ thương cô bạn gái cũ giờ đây vất vả, anh Biên giấu vợ đưa T một khoản tiền khá lớn. Có ai ngờ sau vụ đó, cô ta chối bay chối biến khiến vợ chồng anh Biên mất trắng.

Không còn cách nào khác anh Biên đành thú nhận với vợ. Chị Hà chẳng những tức tối vì chồng gặp gỡ người cũ mà còn điên lên vì bị lừa một số tiền không hề nhỏ.

Ly hôn vì vợ ghen tuông thái quá với tình cũ

Câu chuyện của vợ chồng chị My, anh Đức lại hoàn toàn ngược lại. Chị My không có được sự khôn khéo trong cách hành xử với tình cũ của chồng như người vợ tên Hà trong câu chuyện trên.Và đó cũng là lí do đôi vợ chồng này ly hôn chỉ sau gần một năm chung sống, khi mà họ chưa có với nhau 1 đứa con.

Anh Đức, chị My là bạn học cùng nhau. Trước đây, chị My yêu thầm anh Đức nhưng anh khi ấy lại yêu cô bạn tên Hương (cũng là bạn với My). Chuyện tình cảm của họ diễn ra 2 năm rồi đường ai nấy đi. Đó chỉ là chút tình cảm của tuổi mới lớn mà thôi, cũng chưa có gì quá sâu sắc. Tuy nhiên, vì hai gia đình ở ngay gần nhà nhau nên mọi người trong xóm đều biết chuyện tình cảm đó.

Sau khi chia tay được một thời gian thì anh Đức đem lòng yêu chị My. Khoảng hơn 1 năm sau hai người chính thức cưới nhau. Mặc dù đã là vợ chồng nhưng lúc nào chị My cũng nơm nớp lo sợ, chỉ hãi cô bạn tên Hương sẽ cướp mất chồng vì tình cũ không rủ cũng tới, nhất là khi nhà hai người chỉ cách nhau vài nhà như vậy. Chị My lúc nào cũng hằm hè chồng khiến anh hơi mệt mỏi. Anh đã nhiều lần nhắc nhở nhưng chị cũng không chịu thay đổi là mấy.

Về sống cùng nhau, thiếu niềm tin khiến cho hai vợ chồng thường xuyên cãi lộn. Những lần anh đi làm về muộn hay có việc đột xuất về nhà là y như rằng vợ làm ầm ĩ cả lên. Chị My cố tình chửi bới thật to để “đánh tiếng” cho “cô hàng xóm” biết đừng hòng mà “léng phéng” với anh Đức. Mặc dù chẳng có gì chắc chắn là anh Đức qua lại với cô người yêu cũ nhưng cơn ghen nổi lên chị My vẫn cứ quá trớn như vậy.

Thậm chí có tới vài lần anh Đức đi công việc đột xuất, điện thoại hết pin nên mượn máy đồng nghiệp gọi về thông báo. Vậy mà vợ không chịu tin. Chị My sang nhà tình địch chửi bới ầm ĩ dù cho lúc đó rõ ràng Hương vẫn ở nhà cùng bố mẹ.

Quá nhiều lần như vậy khiến anh Đức vô cùng ức chế với vợ. Anh đã góp ý thậm chí là cảnh cáo nhưng vợ không thay đổi. Khoảng gần 1 năm sau khi cưới hai người chính thức ly hôn dù còn chưa có với nhau một đứa con.

Chúng ta trân trọng quá khứ, tôn trọng người bạn đời nhưng cần có cách hành xử
khéo léo để không làm ảnh hưởng tới hạnh phúc gia đình. (Ảnh minh họa)

Gặp lại tình cũ khiến cả hai gia đình tan vỡ

Có lẽ câu chuyện bi kịch hơn cả là của anh Tâm, chị Giang. Chỉ vì “tình ngay lí gian mà cuối cùng cả hai gia đình cùng tan vỡ”. Đó thực sự là một nỗi buồn nhưng cũng là bài học lớn với hai người.

Trước đây anh Tâm và chị Giang từng yêu nhau rất sâu đậm, tuy nhiên tình yêu đó không đi đến được cái kết có hậu. Bản tính của hai người quá khác nhau nên khó dung hòa. Sau khi chia tay, hai bên vẫn là bạn của nhau mà không hề hằn học hay hận thù. Chỉ tiếc là khi đã lập gia đình, mối quan hệ nhập nhằng, khó lí giải này của hai người đã khiến hai gia đình cùng tan vỡ.

Chị Giang lập gia đình trước anh Tâm và chuyển đi sinh sống ở một nơi xa. Sau 7 năm, gia đình chị dọn về sống cùng một thành phố với nhà anh Tâm. Tình cờ gặp nhau trong một quán cà phê, từ đó hai người thường xuyên duy trì liên lạc vì cảm thấy vui khi gặp lại người cũ. Mặc dù đôi bên không hề có ý định vượt quá giới hạn bè bè nhưng mối quan hệ đó rõ ràng khiến người bạn đời của họ phải nghi ngờ.

Thời điểm đó, cả anh Tâm và chị Giang đều bị người bạn đời của mình nhắc nhở nhưng cả hai không thấy mình sai. Đôi bên đều cho rằng họ “quan minh chính đại”, không làm gì đáng hổ thẹn cả nên không phải dừng liên lạc. Vốn là những người ngang ngạnh và thiếu tinh tế, cả chị Giang và anh Tâm đều không giải thích thỏa đáng cũng như tạo được lòng tin cho vợ, cho chồng của mình.

Sau một khoảng thời gian dài, những cuộc cãi vã diễn ra triền miên. Mỗi lần như vậy anh Tâm và chị Giang lại tìm đến nhau để tâm sự. Và chính những cuộc gặp gỡ đó càng làm cho mối quan hệ vợ chồng của họ trở nên bi đát. Cuối cùng, cả hai gia đình đều đổ vỡ mặc dù anh Tâm và chị Giang từ đầu không hề có ý ngoại tình.

Không phải ai cũng yêu rồi cùng tình yêu đó đi đến hôn nhân. Nhưng cách ứng xử với quá khứ như thế nào là cả một nghệ thuật. Chúng ta trân trọng quá khứ, tôn trọng người bạn đời nhưng cần có cách hành xử khéo léo để không làm ảnh hưởng tới hạnh phúc gia đình.

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

Cái giá phải trả...quá đắt cho em

Lan khóc vật vã cả một ngày, chưa bao giờ cô thấy nhục nhã ê chề như lúc này, kể cả ngày cô bị Hưng lừa dối, cô cũng không thấy đau đớn như vậy.

Có phải cô đã sai lầm khi sống buông thả, để rồi lúc tìm được hạnh phúc đích thực thì không còn gì nữa.

Hưng là mối tình đầu của Lan. Chẳng có gì lạ khi cô hoa khôi của trường yêu chàng trai thành phố tài giỏi, con nhà giàu có và cũng rất đẹp trai. Chẳng có gì ngạc nhiên khi Lan hết lòng hết dạ yêu Hưng, bởi anh quá chu đáo, quá tuyệt vời trong mắt Lan. Hai người dính lấy nhau như sam, Lan trao đời con gái của mình cho Hưng như một điều hiển nhiên vì cô mong chờ một đám cưới sau khi ra trường. Thế nhưng sau hơn 3 năm yêu nhau, Hưng phũ phàng chia tay Lan với lí do anh cần lấy một cô vợ trong trắng đức hạnh. Lan sững sờ trước lí lẽ của Hưng: “Vì em quá dễ dãi nên anh chỉ có thể yêu em chứ không thể cưới em được. Anh cần lấy một người phụ nữ biết giữ mình để làm vợ, sau này vợ anh còn phải dạy dỗ con anh”. Vậy ra trong mắt Hưng, cô chỉ là loại con gái hư hỏng dễ dãi thôi sao? Cô không thể tin người mình yêu thương lại có thể thốt ra những lời lẽ đểu giả như vậy. Lan nhìn Hưng cười chua chát, vì ai mà cô như vậy? Vì ai mà cô sẵn sàng trao đời con gái cho anh ta để nhận tủi nhục như vậy?

Chia tay Hưng, Lan ôm hận trong lòng. Tình yêu và niềm tin của cô dành cho Hưng quá lớn, giờ tất cả đều vụn vỡ sụp đổ. Cô chẳng còn tin vào tình yêu của đàn ông nữa, cô hận Hưng, hận đàn ông. Lan trượt dốc, lao vào những cuộc tình hào nhoáng. Cô thầm ghen tị với những đôi tình nhân, cô tìm kiếm những người đàn ông đã có gia đình hay người yêu, lả lơi quyến rũ họ. Cô muốn chứng minh cho mọi người thấy trên đời này làm gì có tình yêu đích thực, chỉ có sự phản bội mà thôi.

Những người đàn ông sẵn sàng từ bỏ gia đình, người yêu để
chạy theo Lan nhiều lắm. Họ làm sao thoát khỏi ma lực của cô
gái đẹp, nóng bỏng, lả lơi như Lan. (ảnh minh họa)

Những người đàn ông sẵn sàng từ bỏ gia đình, người yêu để chạy theo Lan nhiều lắm. Họ làm sao thoát khỏi ma lực của cô gái đẹp, nóng bỏng, lả lơi như Lan. Họ sẵn sàng làm tất cả để che chở cho người tình bé nhỏ là cô. Thế nhưng sau khi đạt được mục đích phá vỡ hạnh phúc của những người đàn ông đó, Lan đá bay họ ra khỏi cuộc đời mình. Nhiều người hận Lan ghê gớm, bản thân cô cũng thấy hận mình. Lan thấy kinh tởm bản thân mình, khi đi phá vỡ những gia đình êm ấm, những cặp đôi hạnh phúc thế nhưng cô không thể dừng lại được nữa. Cô giống như mũi tên đã bắn ra, chừng nào chưa tới đích sẽ không dừng lại. Cô cũng đau khổ khi nghĩ rồi sẽ có những người phụ nữ bị bỏ rơi, bị phụ bạc như cô. Nhưng cô không thể nào tha thứ được cho sự phản bội của đàn ông, cô muốn cả đời họ sống trong dằn vặt, đau khổ.

Lan sẽ sống trong hận thù như vậy nếu không gặp Tuấn. Tuấn vẫn còn độc thân, anh lạnh lùng và mạnh mẽ. Dù yêu Lan nhưng anh chẳng cưng chiều, nịnh nọt Lan như những gã đàn ông kia, có lẽ chính điều này đã thu hút Lan. Gặp Tuấn, Lan đã có cái nhìn khác về đàn ông. Cô thôi hận thù, thôi trêu chọc đàn ông, bởi trong tim cô một lần nữa mở cửa đón nhận tình yêu chân thành của Tuấn. Lan yêu Tuấn hơn một năm, anh chưa từng làm điều gì để cô phật lòng, cũng chưa từng đòi hỏi quá đáng ở Lan. Lan tự nhủ mình phải cố gắng, cô không muốn mất người đàn ông này.

Rồi Tuấn cũng nói đến chuyện cưới xin, Lan vừa mừng vừa hoang mang. Cuối cùng cuộc đời cô cũng gặp được người đàn ông tử tế, vết thương lòng năm nào của cô đã lành lặn. Nhưng Lan lại càng lo sợ mất Tuấn hơn, sợ anh biết về cái quá khứ kia của cô, sợ anh biết sự hoang tàn rách nát của cô mà sẽ rời xa cô. Cô âm thầm đi vá lại cái ‘ngàn vàng’ kia, để giữ Tuấn ở bên mình, cô chấp nhận lừa dối anh.

Lan nhìn lên trần nhà cười điên dại, vậy là cô sai rồi. Cô cũng như
kẻ sở khanh năm nào, đi phá vỡ hạnh phúc và tương lai
của bao người. (ảnh minh họa)

Ngày gia đình nhà Tuấn sang dạm ngõ, Lan đã trao cho anh cái ‘ngàn vàng’ như để chứng minh tình yêu của mình. Lan nghĩ Tuấn sẽ vui mừng, từ nay toàn tâm toàn ý yêu cô. Nhưng Lan đã nhầm. Tuấn chẳng vui sướng, chẳng cảm ơn cô mà anh thô bạo buông cô ra rồi mặc quần áo và quay lưng đi. Lan tủi thân khóc, cô trách móc Tuấn không lãng mạn, thô lỗ cục cằn thì nhận được nụ cười mỉa mai của anh: “Cô mất mấy triệu để tu sửa cái ‘ngàn vàng’ kia?”.

Toàn thân Lan cứng đơ, lạnh ngắt. Hóa ra anh đã biết tất cả quá khứ của cô. Vậy tại sao lại dịu dàng với cô đến thế. Lan thì thào hỏi anh, cũng như hỏi chính bản thân mình: “Tại sao?”

“Cái cô phải trả thế này là quá nhẹ nhàng so với những gì cô gây ra cho gia đình tôi. Cô chẳng yêu gì ông già tôi, vậy mà cô cặp kè với ông ấy, còn ép ông ly hôn với mẹ. Mẹ tôi mất rồi, bà chết oan vì những con đĩ như cô, cô có biết không?” – Tuấn hét lên khi nhắc lại nỗi đau của cuộc đời anh. Anh hận con đàn bà khốn nạn như cô.

“Anh Tuấn, em xin lỗi, anh hãy nghe em giải thích. Em làm vậy cũng vì em quá khổ sở, em bị bỏ rơi nên hận đàn ông” – Lan khóc lóc nắm lấy tay Tuấn. Giờ cô thấy hối hận vô cùng.

“Cô câm miệng cho tôi. Cô có trả lại mẹ cho tôi được không? ” – Tuấn nhìn Lan với vẻ mặt căm hận, ánh mắt yêu thương còn đâu nữa.

“Anh đã từng yêu em chưa, dù chỉ một chút thôi” – Lan tuyệt vọng nhìn Tuấn như cầu mong một chút tình yêu, dù đó là sự thương hại.

“Chưa từng, tôi hận cô còn không đủ nói gì yêu cô. Những nhục nhã hôm nay cô chịu đựng cũng là cô gây ra, sẽ không có đám cưới nào đâu. Những người đến nhà cô hôm nay là tôi thuê, giờ chắc cũng có người đến nhà cô tặng quà rồi, đó là bằng chứng cho sự lẳng lơ đĩ thõa của cô với những người đàn ông khác.” – Tuấn gằn giọng nhìn Lan, mắt anh đỏ hằn những tia máu như sự hận thù. Anh quay lưng bỏ mặc người con gái nằm khóc vật vã trên giường.

Lan nhìn lên trần nhà cười điên dại, vậy là cô sai rồi. Cô cũng như kẻ sở khanh năm nào, đi phá vỡ hạnh phúc và tương lai của bao người. Cô có gì oan ức nữa đâu, giờ cô đã phải trả giá rồi. Sự trả giá cho kẻ đi phá nát hạnh phúc của người khác, cho kẻ tự hủy hoại cuộc đời mình.

Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Món quà dành cho cô nàng hám tiền

Còn lại một mình trong phòng, nhìn lên màn hình ti-vi vẫn đang chiếu đoạn phim nóng bỏng, trong đó diễn viên nữ chính là cô, cô ngửa mặt cười như điên như dại trước món quà chia tay đau điếng của bồ dành cho.


Hắn là một kẻ có tiền, khá thành đạt, vì thế chuyện có bồ nhí bên ngoài cũng là điều bình thường. Nhưng với hắn, những cô nhân tình đó chỉ để mua vui qua đường còn không gì sánh được với vợ con của hắn ở nhà cả.

Thông thường, với mỗi cô nhân tình, cặp kè một thời gian chán, hắn lại tặng một món quà chia tay rồi “tiễn lên đường”, sau đó tìm kiếm những cô nàng mới mẻ hơn. Các cô ấy cũng đều hiểu luật chơi nên rất dễ chịu, chẳng ai làm khó ai cả. Nhưng lần này hắn đã không thể dễ dàng như thế khi vướng vào một cô nàng dai như đỉa đói.

Vừa nghe hắn nói lời chia tay thì cô nàng gào khóc thảm thiết rất thương tâm. Cô nàng vừa khóc vừa diễn bài tình yêu sâu đậm, lâm li bi đát. Nhưng hắn biết thừa, nếu hắn không có tiền thì liệu cái tình yêu chân thành của cô ta được mấy mẩu? Có lẽ cô ta thấy hắn "bở" nên muốn đào thêm hay chí ít là muốn gài đứa con để được làm phòng nhì, rồi có cơ hội thì nhăm nhe tranh vị trí chính thất cũng nên. Hắn nhìn cô ả khóc nấc lên, nước mắt nước mũi tèm lem mà chỉ thấy phiền phức và khó chịu.

“Anh sẽ tặng em một món quà xứng đáng!” - hắn để lại câu nói rồi bỏ đi. Ai ngờ đâu, mấy hôm sau hắn đã nhận ngay được tin nhắn đe dọa của cô nàng: “Nếu anh vẫn muốn lạnh lùng vứt bỏ em như thế thì em sẽ công bố hết tất cả về mối quan hệ của mình đấy. Vợ anh, cơ quan đoàn thể của anh cũng sẽ biết hết. Anh không muốn như thế đâu đúng không? Em cũng không muốn, nhưng chỉ vì em quá yêu anh mà thôi, em không muốn xa anh…”.

Có lẽ cô ta thấy hắn bở nên muốn đào thêm hay chí ít là muốn gài đứa con để được làm
phòng nhì, rồi có cơ hội thì nhăm nhe tranh vị trí chính thất cũng nên (Ảnh minh họa).

Hắn đọc tin nhắn mà bật cười. “Trò trẻ con!” - hắn nghĩ bụng. Rượu mời không muốn uống lại muốn uống rượu phạt à? Một ả đàn bà mới nứt mắt như cô ta mà dám uy hiếp hắn? Hắn chịu để cô ta dắt mũi thì quá uổng công hắn bao năm lăn lộn thương trường cũng như xã hội rồi. Dám de dọa hắn, cái giá cô ta phải trả sẽ không nhỏ đâu!

Ngay ngày hôm sau, hắn đến nhà cô nàng với một bó hoa đẹp tuyệt trên tay và những lời yêu đương tha thiết, nồng nàn. Hắn bảo: “Anh yêu em, thật lòng. Anh không muốn rời xa em chút nào, nhưng hình như vợ anh nghe phong thanh về mối quan hệ của chúng ta rồi và đang đi điều tra. Ai bảo anh yêu em là lâu nhất trong các cô gái anh đã từng quen chứ, nhất em đấy! Anh xin lỗi vì vội vàng nói ra chia tay để em phải buồn. Đừng giận anh nhé, anh sẽ đền tội xứng đáng với em và tìm cách ứng phó với vợ”.

“Phải thế chứ, ai đời mình như thế này mà anh ta lại chán nhanh vậy. Mình xứng đáng được yêu. Rồi mình sẽ có những thứ mình muốn” - cô nàng sung sướng, vừa tự hào về bản thân vừa mơ về một tương lai tươi sáng.

Quả thật, cô nàng đã quá ảo tưởng về mình và quá coi thường hắn (Ảnh minh họa).

Nhưng nửa tháng sau, hắn vứt phịch trước mặt cô ả một chiếc đĩa DVD. Cô nàng cho vào đầu đọc đĩa xem thì ngớ người. Trong đó là những cảnh ân ái của hắn và cô ả thời gian nửa tháng qua. Hình ảnh sắc nét, âm thanh rõ ràng. Mà lạ là, mặt hắn thì không thấy cụ thể nhưng mặt cô nàng thì thấy rõ mồn một. Người đặt máy quay cũng thật là biết chọn góc độ.

Cô nàng đưa ánh mắt đầy thắc mắc nhìn hắn, lúc này hắn mới thủng thẳng nói: “Đáng lẽ anh sẽ tặng quà chia tay đặc biệt cho em nhưng có vẻ em không cần nữa nên anh thay bằng chiếc đĩa này. Anh nhắc em, anh là đàn ông, mang tiếng có bồ cũng chẳng sao, anh có vô vàn lí do để bào chữa. Nhưng với em, chắc hẳn không muốn cả thiên hạ biết em khi cởi hết ra trông như thế nào đâu. Một lần nữa anh nhắc lại, anh muốn chia tay, đừng làm phiền anh nữa!”. Nói xong từng ấy câu ít ỏi và dứt khoát, hắn quay người bỏ đi, không một lần ngoái lại.

Còn lại một mình trong phòng, nhìn lên màn hình ti-vi vẫn đang chiếu đoạn phim nóng bỏng, trong đó diễn viên nữ chính là cô, cô ngửa mặt cười như điên như dại trước món quà chia tay đau điếng của bồ dành cho. Quả thật, cô đã quá ảo tưởng về mình và quá coi thường hắn. Giờ nhận lại kết cục bẽ bàng như thế này đây, âu cũng là xứng đáng. Đúng là kẻ cắp gặp bà già!

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

Vá màng trinh để lấy chồng

5 năm lao động xứ người đúng là rất khó để giữ mình. Tôi đã trải qua 4 người đàn ông. Và những người bạn gái khác của tôi cũng có nhiều cuộc tình.


Lúc đó, mấy người bạn cùng ký túc thường đưa đẩy, sau này về quê lấy chồng chắc đứa nào cũng phải đi... tân trang hết.

Cả lũ lại cười ầm lên, cứ ăn chơi thoải mái đi, sau này về khó khăn quá thì đi sang Thái Lan vá lại trinh là xong hoặc lên một bệnh viện nào đó ở Kuala Lumpur (Malaysia) vá.

Trong đầu tôi, thoáng lên ý định vá trinh vì ở quê tôi người ta còn cổ hủ lắm. Mẹ tôi lúc nào cũng gọi sang dặn dò “việc gì cũng phải cẩn thận, còn phải chừa một phương để lấy chồng đấy con”. Nhưng nếu không đánh đổi liệu tôi có được nhiều việc không?

Trước khi về nước, cả nhóm chúng tôi rủ nhau lên tòa tháp đôi nổi tiếng ở Malaysia du lịch và tiện ghé qua bệnh viện hỏi về vá trinh. Chi phí để vá víu cái đó ở đây tốn khoảng 2000 đến 2300 ringgit, tức là gần 12 đến 14 triệu đồng tiền Việt. Trong 6 đứa chúng tôi thì chỉ có hai đứa mạnh dạn vào phòng thủ thuật. Chi phí cho ca vá víu đó hết 16 triệu đồng/đứa, cả tiền dịch vụ nghỉ ngơi.

Vào một ngày cuối năm 2010, cái Liên, người Hải Phòng, đang làm công nhân ở một xưởng bánh ngọt gần chỗ tôi rối rít khoe: “ở Hà Nội cũng có dịch vụ tân trang cái đó đấy, giá rẻ lắm. Mất có 4 triệu thôi. Cứ an tâm về nước làm cho rẻ, đi lại cho tiện”.

Tôi nhẩm tính, như vậy vá màng trinh ở Hà Nội rẻ bằng 1/3 so với ở đây . Tôi quyết định khi về nước sẽ đi vá víu rồi lấy chồng. Mẹ tôi cũng nhắc, đã có một mối ngon dành cho tôi. Chỉ cần tôi đồng ý thì người ta sẽ mang cau trầu đến hỏi tôi ngay.

Ngày về nước, chúng tôi về đến Nội Bài lúc 5 giờ chiều. Một vài đứa rủ nhau thuê nhà nghỉ ở gần sân bay ngày mai vào nội thành để xử lý cho dứt điểm chuyện trinh tiết. Còn tôi thì được bố mẹ lên tận nơi đón nên theo gia đình về quê.

Ngay hôm sau, dì tôi đã đưa đến nhà tôi “đối tượng” để tôi xem mặt. Anh tên là Vương. Đó là một anh chàng đã hơn tôi 2 tuổi. Anh ta chỉ làm thuê tại địa phương. Dì tôi khen anh rất hiền lành và tốt tính. Lấy vợ muộn vì không biết tán gái thôi.

Nhìn qua vẻ bề ngoài của anh, tôi biết anh là kẻ gia trưởng. Về nhà gần 1 tháng, tôi cũng hay ốm vì thay đổi môi trường. Những lần đó, anh đều đến thăm tôi.

Một lần, người chị họ của tôi mạnh miệng hỏi “này, em còn trinh không đấy”. Tôi nghe chị ấy hỏi mà mặt lạnh như tiền “chị hỏi làm gì”. Chị nói tiếp “nhà nó gia giáo lắm, mẹ nó làm giáo viên về hưu. Người ta cũng đang lăn tăn chuyện em ở bên xứ người gần chục năm, chẳng biết có còn gì không?

Một tuần sau, tôi hẹn với một bạn cùng làm chỗ tôi ở huyện khác, cùng lên Hà Nội vá trinh. Tôi xin phép gia đình lên Hà Nội thanh lý hợp đồng với công ty môi giới.
Khi gặp tôi, bác sĩ ân cần hỏi “các em đã vá lần nào chưa? Đã phá thai lần nào chưa….? Nếu người nào đã vá rồi, vá lại lần hai thì công sẽ cao hơn lần 1.

Cả hai giọng run run chưa. Xem tuổi hai đứa đều 26, 27 bà bác sĩ bảo chắc vá về lấy chồng hả? Khi nghe chúng tôi nói chúng tôi đi làm công nhân ở nước ngoài về. Bà ấy được đà “công nhân vá trinh tháng nào cũng vài chục ca”. Nghe câu vài chục ca, tôi cảm thấy an tâm hơn.

Tôi và bạn cùng nhau đi vá trinh để xóa đi quá khứ.

Sau khi thăm khám, kiểm tra bên ngoài, chúng tôi ký vào một tờ biên bản dài dằng dặc mà chẳng đứa nào đọc nội dung nó là gì. Sau khi ký, tôi được lễ tân đưa ra quầy thu tiền.

Mỗi đứa đóng 7 triệu đồng. Nếu nằm qua đêm đến sáng mai tại đây thì mất thêm 300 nghìn đồng.

Sau khi nằm lên bàn, bác sĩ tiêm thuốc tê tại chỗ. Tôi còn cảm nhận rõ bác sĩ đang làm gì ở vùng kín của mình. Từ việc dọn vệ sinh cho đến việc dùng một chiếc kìm ép vào chỗ ấy khiến tôi giật mình. Nhưng khi thuốc tê đã ngấm, tôi chẳng còn cảm giác gì cả.

Chỉ sau 40 phút tôi được nhân viên đưa ra khỏi bàn thủ thuật và về phòng nghỉ. Hai đưa chúng tôi nằm im ngủ. Tôi chỉ thấy đau khi đã hết mùi thuốc tê. Bác sĩ động viên “đau gì, chỉ mai là khỏi. Còn không đau bằng khi đẻ đâu”. Việc đi vệ sinh của chúng tôi cũng hoàn toàn bình thường.

Đến sáng hôm sau, chúng tôi thấy người khỏe. Chỗ ấy chỉ còn đau nhẹ. Nếu đi tiểu sẽ bị sót và chúng tôi phải lau bằng nước muối sinh lý tránh nhiễm trùng. Bác sĩ dặn đi dặn lại không được đi lại mạnh. Sau khi không còn cảm giác đau nhẹ thì mới sinh hoạt như bình thường được.

Bà bác sĩ cười bảo: “Về nhà và an tâm lấy chồng thôi”.

Tôi phải cẩn thận để giữ gìn màng trinh vừa tái tạo.

Chúng tôi ra về trong niềm vui giải tỏa mà đã canh cánh trong lòng mấy năm nay. Cuối cùng cái điều đứa nào cũng lo sợ đã được giải quyết hết. Nghĩ lại khoảng thời gian đánh đổi bản thân để lấy công ăn việc làm, tôi thấy mình không quá ngu ngốc.

Bí mật vá lại màng trinh của hai chị em tôi thì chỉ có chúng tôi mới biết. Mà sắp tới, cô bạn này đi lấy chồng theo chồng vào nam thì chắc chẳng ai biết điều này cả.

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

Chồng bỏ đi tôi nuôi mẹ chồng như mẹ đẻ

Anh đang toan tính gì? Hay là bây giờ anh đã tiêu xài hết tiền của mẹ tôi cho nên muốn dùng khổ nhục kế để lừa chúng tôi?

8 năm trước, khi Phong bỏ tôi để chạy theo tình nhân thì cả mẹ và các anh chị chồng tôi đều chống lại anh ấy. Họ đuổi Phong ra khỏi nhà sau khi đã chia cho anh một nửa tài sản mà anh thừa kế từ cha chồng tôi.

Khi ấy, mẹ chồng tôi nói: "Một đi là không trở lại. Ngày nào tao còn sống thì đừng có vác mặt về cái nhà này". Chồng tôi cũng không vừa gì. Anh nói như thách thức: "Có chết con cũng không về cái nhà này, mẹ yên tâm đi".

Sau hôm ấy, mẹ chồng tôi ngã bệnh. Bà không bao giờ ngờ được rằng trong ngôi nhà vốn nổi tiếng là nề nếp, lễ giáo của mình lại sinh ra một thằng con bất hiếu, bất nghĩa như vậy.

Hiểu được nỗi đau của mẹ nên tôi đã hứa với lòng sẽ thay Phong chăm sóc, phụng dưỡng bà. Trong suốt những năm tháng một mình nuôi con, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ yêu thương một ai khác, sẽ rời bỏ ngôi nhà mà tôi đã từng có những ngày tháng hạnh phúc cũng như khổ đau tột cùng.


Các anh chị chồng của tôi đều là những người tử tế. Họ hết lòng đùm bọc mẹ con tôi và xem đó là sự bù đắp cho những mất mát, thiệt thòi mà tôi phải gánh chịu. Trong mắt họ, tôi đã trở thành một phần không thể tách rời trong đại gia đình ấy. Tôi cũng yêu quý họ như vậy. Cuộc sống của mẹ con tôi đã trôi qua bình lặng như thế và tôi chưa có giây phút nào nghĩ đến chuyện sẽ thay đổi.

Cho đến ngày mẹ chồng tôi lâm trọng bệnh. Điều đó xảy ra cách nay 6 tháng. Sau khi bị tai biến, bà phải nằm một chỗ. Tôi đã kề cận chăm sóc bà như mẹ ruột của mình. Chính vì vậy mà tôi phát hiện mẹ chồng tôi rất nhiều lần chảy nước mắt.

Mới đầu tôi nghĩ đó là phản xạ tự nhiên do sự co thắt các cơ nhưng sau này tôi biết những giọt nước mắt đó xuất phát từ nỗi buồn sâu thẳm trong tâm hồn bà. Tôi thử nhắc đến tên Phong thì bà quay mặt vào tường. Tôi đã làm mẹ nên tôi hiểu nỗi lòng của mẹ. "Mẹ nhớ anh Phong phải không ?"- tôi quyết định hỏi mẹ.

Nước mắt lại lăn dài trên má mẹ. Bà gật đầu. Tôi sực nhớ, đã 8 năm rồi, tình mẫu tử thiêng liêng của họ đã bị chia lìa. Nỗi nhớ thương con bị dồn nén bấy lâu đến giờ mới chợt bùng lên. Tôi không cầm lòng được nên bảo mẹ: "Con gọi anh Phong về cho mẹ nhé?". Thế nhưng mẹ tôi lắc đầu. Những lần sau tôi hỏi, mẹ cũng lắc đầu.

Có lẽ mẹ còn giận hoặc là vì một lời nói đã thốt ra, mẹ không thể rút lại chứ tôi biết không có một người mẹ nào trên đời này lại ghét bỏ con mình. Tôi quyết định đi tìm Phong.

Anh đang sống với người phụ nữ mà vì cô ta anh đã bỏ lại sau lưng tất cả, trong đó có tình thân máu mủ ruột rà. Cuộc sống của họ có lẽ không được thoải mái lắm bởi trong ngôi nhà tuềnh toàng chẳng có một thứ gì đáng giá. Người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp năm xưa giờ đang mang một chứng bệnh gì đó không còn đi lại bình thường được.

Khi nghe tôi kể chuyện của mẹ, Phong đã cúi gằm mặt. Sau đó tôi thấy vai anh run bần bật. Rồi người đàn ông một thời tôi hết lòng yêu thương bật khóc. Tôi nắm lấy tay anh: "Chắc mẹ không còn bao lâu nữa… Anh về đi, nếu không sau này sẽ hối hận…". Nhưng Phong lắc đầu: "Anh còn mặt mũi nào mà về? Em nói với mẹ là anh xin tạ tội với mẹ. Kiếp này anh là đứa con bất hiếu, kiếp sau xin nguyện làm trâu ngựa để đền đáp công ơn của mẹ…".

Tôi nói mấy Phong cũng không nghe. Những lần sau tôi đến tìm thì anh tránh mặt. Tôi rất bực mình, định thôi luôn ý định. Thế nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt của mẹ, tôi không cầm lòng được nên lại đến tìm anh. Lần mới đây nhất, khi Phong vẫn khăng khăng không về, tôi không kềm được đã mắng anh một trận.

Tất cả những lời lẽ cay độc, xấu xa trên đời mà tôi biết được đã tuôn ra. Vậy mà Phong không hề tức giận. Điều khiến tôi bất ngờ nhất là sau những lời lẽ nặng nề của tôi, anh ôn tồn bảo: "Được rồi, anh sẽ về thăm mẹ dù anh biết rằng các anh chị sẽ không tha thứ cho anh, thậm chí có thể không cho anh đặt chân vô nhà. Tuy nhiên, anh có một điều kiện: Anh chỉ về khi em tha thứ cho anh…".

Giọng Phong bỗng nghẹn lại. Tôi sững sờ, tưởng mình nghe nhầm. Tôi nhớ ngày rời bỏ mẹ con tôi, lý do Phong đưa ra là "tình yêu không bao giờ có lỗi. Tôi không còn yêu em nữa, hãy buông tha cho tôi”. Bao nhiêu năm qua, mỗi khi nhớ tới những lời lẽ ấy, tim tôi đau như có ai cầm dao khoét vào.

Ấy vậy mà bây giờ Phong lại mở miệng xin lỗi... Hừ, đâu có đơn giản như vậy được. Anh đang toan tính gì mà lại mở miệng nói những lời ấy? Hay là bây giờ anh đã tiêu xài hết tiền của mẹ tôi cho, người tình bé nhỏ của anh đang bệnh tật nên muốn dùng khổ nhục kế để lừa chúng tôi?

Tôi không trả lời Phong bởi trong lòng tôi bao oán hận vẫn còn nguyên đó. Tôi bỏ về, dặn lòng sẽ không đến tìm anh nữa, cũng không gọi điện nhắc anh về thăm mẹ. Mẹ là mẹ của anh, nếu anh không về thì đó cũng là chuyện của riêng anh, tôi không can dự gì đến mối liên hệ cũng như tình cảm của họ...

Đã nhủ lòng như vậy nhưng mỗi khi nhìn thấy những giọt nước mắt của mẹ, tôi lại không cầm lòng được. Tôi lại muốn gọi điện cho Phong, lại muốn đến tìm anh để xin anh hãy trở về...

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

“Cẩn thận, không khéo lại rơi đúng vào nhà chồng chuyên nghề 'đào mỏ' em ạ!”.

Chê trai phố, gặp đúng gã chồng quê “đào mỏ”
Lấy chồng quê vì muốn kén rể chăm chỉ, thật thà cho bố mẹ nhưng chẳng ngờ Hải Anh lại vớ đúng phải nhà chồng có sở trường “đào mỏ”.

Hải Anh là gái Hà Nội, gặp và yêu Toàn khi cả hai còn là sinh viên. Toàn quê Hải Dương, trai quê, "chân chất" đến độ nói vẫn còn ngọng nhưng được nết chăm chỉ và nhanh nhẹn. Trước Toàn, Hải Anh từng yêu vài người nhưng thường chỉ là những mối tình thoáng qua, và cô luôn là người nói lời chia tay trước. Những anh chàng đó, người nào điều kiện cũng rất ổn: trình độ, hoàn cảnh gia đình, tiền bạc… Chỉ có điều, Hải Anh chê vì họ là công tử bột.

Hải Anh nhớ mãi về tấm gương của mẹ, khi cả một đời phải lo toan gánh vác công việc của cả gia đình, lo về kinh tế, về ngoại giao, họ hàng hai bên nội ngoại. Chỉ vì bố Hải Anh là trai phố, bố quen với việc được dựa dẫm và chơi bời. Mọi việc từ nhỏ đến lớn, từ khó khăn đến đơn giản, lúc bố nhỏ thì ông bà nội lo lắng, đến khi bố lấy vợ thì mẹ Hải Anh gánh vác.

Mẹ Hải Anh là người chịu đựng, quen nhẫn nhục, cả đời hy sinh cho chồng con mà không một lời kêu than, có chồng mà nhiều khi chẳng khác một bà mẹ đơn thân. Mẹ bảo đời mẹ đã khổ, thì đời con gái mẹ nhất quyết không được dẫm vào vết xe đổ của mẹ. Đây cũng là lý do chính để Hải Anh quyết định yêu và lấy Toàn.

Toàn càng ngày càng lộ rõ bản chất "đào mỏ" nhà vợ (ảnh minh họa).

Ngày còn yêu nhau, Toàn khiến Hải Anh cảm động vì luôn là người xuất hiện đúng khi mẹ con cô cần. Bóng đèn điện hỏng, Toàn mua đến thay. Xe cộ hỏng, Toàn lần lượt dắt đi sửa từng chiếc. Đường ống, vòi nước, dây điện… cũng đều một tay Toàn sửa.

Mẹ Hải Anh, lúc mới đầu còn hơi "dị ứng" về tật nói ngọng của Toàn. Nhưng về cơ bản, sự chăm chỉ của Toàn khiến bà cảm thấy yên lòng. Hải Anh không yêu Toàn nhiều như Toàn yêu cô, cô cảm thấy vậy. Còn một điểm nữa ở Toàn khiến Hải Anh có chút lăn tăn, đó là việc anh rất hay so sánh kinh tế hai bên gia đình, và nhiều lần nhấn mạnh về tiền bạc. Nhưng với Hải Anh, đó là những thiếu sót nhỏ và cô tin rằng theo thời gian cô sẽ “cải tạo” được tính cách của Toàn.

Đám cưới diễn ra nhanh chóng sau khi Hải Anh nhận được công việc mới ở một ngân hàng. Toàn cũng có 2 năm gắn bó tại một công ty chuyên về kinh doanh thiết bị máy tính. Hai vợ chồng mới cưới, cũng để tiện công việc nên hai bên gia đình cùng thống nhất sẽ để đôi vợ chồng trẻ ở tại nhà ngoại, một tháng về thăm nhà nội ở Hải Dương một lần.

Thời gian đầu, mọi việc diễn ra tốt đẹp, mẹ Hải Anh phấn khởi thấy rõ khi kén được chàng rể chịu khó, lễ phép. Hải Anh cũng vui vẻ khi bầu không khí trong nhà phấn chấn hơn xưa rất nhiều. Hải Anh còn cảm động khi thấy Toàn tỏ ra thông cảm với công việc của vợ, không nề hà vào bếp giúp mẹ vợ làm cơm tối vào những hôm vợ phải làm thêm giờ về muộn.

Hải Anh chỉ nhận ra được sự thay đổi trong thái độ của chồng khi lần đầu tiên hai người xử lý vấn đề liên quan đến kinh tế. Toàn là người an phận, không muốn bon chen vất vả nên bằng lòng với mức lương thấp chỉ bằng một nửa của vợ tại công ty máy tính.

Lương hàng tháng của Toàn khoảng 5 triệu đồng, Toàn đưa về cho Hải Anh 2 triệu, sau khi giữ lại cho mình 3 triệu để ăn sáng, xăng xe, điện thoại. Thực sự, nếu không có sự trợ giúp của nhà ngoại, hai vợ chồng cũng khó có thể sống đầy đủ khi thuê nhà ở riêng. Vợ chồng son mà chi dùng đôi khi còn thiếu, nhất là những tháng Hải Anh quá tay shopping, nữa là sau này có con cái.

Toàn biết thừa hai vợ chồng hàng tháng vẫn phải nhờ vả vào nhà ngoại, nhưng lại không muốn bản thân mình thiếu thốn. Đầu tiên, Toàn ngỏ ý muốn đổi xe mới với lý do: “Cả công ty đều biết anh lấy vợ là con gái một, nhà điều kiện, để anh đi mãi chiếc xe cọc cạch từ hồi sinh viên đến giờ coi sao được!”. Hải Anh thoáng chút phật ý vì sự khoe mẽ của chồng nhưng nghĩ rằng dù sao chiếc xe cũng đã cũ, hỏng phải dắt đi sửa nhiều lần nên cũng vui vẻ bàn với chồng về việc mua xe mới.

Sau một hồi bàn đi tính lại, Hải Anh quyết dồn tiền lương mua cho chồng một chiếc xe wave mới, chẳng ngờ vừa nói ra đã bị Toàn gạt phắt. Ý Toàn muốn mua một chiếc xe ga đi lại cho nhàn hạ và sang trọng một chút, hợp với “vai vế” của Toàn lúc này. Còn tiền, Toàn nói thẳng: “Anh không có tiền đâu, cái này em tự cân đối với mẹ (ý toàn là mẹ vợ). Nhà em khá giả, lại có một mình em, không cho con gái với con rể thì tiền bố mẹ để làm gì đâu”.

Việc đổi xe chưa giải quyết xong, lại thấy Toàn thông báo dưới nhà nội đang cần tiền sửa nhà, chuẩn bị cho cậu em chồng cưới vợ. Ngày hôm trước, Toàn báo với vợ thu xếp ít tiền gửi về Hải Dương góp cho ông bà thì hôm sau đích thân mẹ chồng gọi điện, ỉ ôi kể khổ với con dâu.

Hải Anh cũng trình bày hoàn cảnh rằng hai vợ chồng đến giờ vẫn chưa để ra được nhiều tiền, Toàn lại vừa muốn đổi xe mới nên nếu có đóng góp thì cũng chỉ giúp đỡ được ông bà một chút ít gọi là thêm thắt tiền công thợ thôi.

Nghe đến thế, mẹ chồng bất ngờ chuyển giọng: “Mẹ nghe thằng Toàn kể là con làm ngân hàng kiếm cũng khá khẩm, mẹ nghĩ là có vài chục triệu có gì khó khăn quá đâu nhỉ? Hay là con tiếc bố mẹ”. Đến tối về, Toàn cũng cằn nhằn về việc mẹ gọi điện than thở con dâu ki bo với nhà chồng. Toàn chốt lại bằng câu: “Em làm thế nào thì làm, chứ mẹ đã nói thế rồi, có khó khăn mới phải nhờ đến con cái!”.

Hải Anh sững sờ khi nghe thấy lời Toàn nói như vậy, vì quả thực tiền bạc nhà cô không đến mức quá thiếu thốn, nhưng để có một lúc cả một số tiền lớn, lo cả hai việc đằng nhà chồng như thế thì quả là quá sức với cô. Nhất là khi Hải Anh không hề muốn nhờ vả bố mẹ đẻ.

Cô thở dài, nghĩ đến lời chị đồng nghiệp nói với cô lúc chiều trước khi tan sở: “Cẩn thận, không khéo lại rơi đúng vào nhà chồng chuyên nghề 'đào mỏ' em ạ!”.

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

Câu chuyện tình được cư dân mạng chia sẻ nhiều nhất ngày hôm qua

Tình cờ gặp gỡ 2 lần, được cho số nhưng không kịp ghi lại, chàng trai đã gọi tới cả trăm số điện thoại để tìm bằng được cô gái là câu chuyện tình lãng mạn đang được cư dân mạng chia sẻ rất nhiều suốt hôm qua.
Ngày hôm qua, cư dân mạng liên tục chia sẻ một bức ảnh có hơn 100 số điện thoại với caption là một câu chuyện vô cùng lãng mạn, và là chuyện có thật ngay tại Hà Nội. Đó là chuyện về một chàng trai "cảm nắng" một cô gái tại trà chanh Chợ Gạo. 

Theo mô tả của page đăng bức ảnh này, mặc dù đã xin được số điện thoại của cô gái, anh chàng lại để mất nó, chỉ nhớ được 2 số đầu là 09 và 5 số cuối là 38197. Chàng trai đã gọi hơn 100 số điện thoại để tìm ra cô gái này, nhưng đến giờ vẫn chưa thể tìm được cô. Tất cả những gì anh nhớ về cô là "Đi xe Atila và dùng điện thoại iPhone có vỏ trắng. Chàng trai gặp cô gái ở quán trà chanh gần Chợ Gạo, Hà Nội vào thứ 6 và thứ 7 tuần trước."



Câu chuyện lãng mạn mà không phải trong phim hay tiểu thuyết này đã khiến cư dân mạng rất thích thú và liên tục chia sẻ để có thể giúp chàng trai tìm ra cô gái. Ai cũng cảm thấy bất ngờ và "rung rinh" khi những chuyện thế này lại tồn tại ngoài đời thực.


Rất nhiều bạn đã chia sẻ câu chuyện này mong chàng trái có thể tìm thấy cô gái.

Chúng tôi đã liên lạc với chàng trai này và được biết, anh tên H. và đang là nhân viên ngân hàng. Anh H. cũng xin phép được giấu tên và thông tin cá nhân để không làm phiền đến cuộc sống hiện tại của cô gái. Trò chuyện với chúng tôi, anh H. đã chia sẻ khá nhiều về tình cảm có phần "sét đánh" của mình với cô gái gặp lần đầu.

"Mấy năm nay, mình và một cậu bạn vẫn có thói quen uống trà ở Chợ Gạo 1,2 tối/tuần. Một lần, đang uống trà ở Đào Duy Từ thì đối diện ngay bên kia đường, mình nhìn thấy cô ấy. 2 người ngồi đối diện nhau qua con đường có chiều ngang khoảng 5 m. Khoảnh khắc mắt chạm mắt, cô ấy chợt vội vàng quay đi, và mình bắt đầu chú ý quan sát. Cô ấy đang ăn chè, dáng nhỏ nhắn chắc chỉ 1m55, 1m56. Thỉnh thoảng 2 mắt lại chạm nhau, mình nghĩ cô ấy biết mình đang nhìn. Cô ấy cũng không có gì quá nổi bật nhưng tự nhiên mình thấy thích nụ cười ấy, đôi môi nhỏ nhắn rất hiếm thấy. Cảm giác này hơi lạ. Và thế là cô ấy đứng dậy đi trước. Mình tiếc ngẩn ngơ, thôi thì ra lấy xe vậy. Sự việc vẫn bình thường như thế, vì rụt rè, e ngại nên thường bỏ qua nhiều cơ hội.

Đang nghĩ ngợi thì cô ấy tiến về bãi để xe. Và mình đã bắt chuyện. Ban đầu cố ấy bất ngờ và e ngại, mình đã rất cố gắng diễn tả cảm xúc, nói chung là rất lủng củng và xin số. Cô ấy vười và nói “Không, em cảm ơn”. Lúc ấy mình không biết nói gì nữa, cố gắng nói câu "Vậy thì chúc em ngủ ngon" và băng qua đường lấy xe".


Liệu chàng trai có chờ đợi được cuộc gọi từ cô gái? (Ảnh minh họa)


Đó là lần gặp đầu tiên của hai người. Nhưng câu chuyện lãng mạn này vẫn chưa dừng lại ở đó. H. kể tiếp:

"Một hôm khác, lại gặp nàng ở trà chanh chỗ khác. Nàng lại ra với 1 cô bạn nữa. Mình chỉ chờ lúc nàng về như lần trước, nhưng lần này đã bình tĩnh hơn để bày tỏ rất muốn được kết bạn. Lại thêm một màn diễn thuyết khoảng vài phút, mình đã rất cố gắng thể hiện cảm xúc. Và thật tuyệt, nàng cười và nói: "Em sẽ đọc 1 lần rất nhanh, ghi nhớ được bao nhiêu thì ở anh”. 

Đang cảm xúc lâng lâng, được nhìn nàng, nụ cười của nàng, sao mà tập trung được, xe cộ thì đi lại ầm ầm. Thế là mình chỉ nhớ được mấy số đầu và 5 số cuối. Đứng đó ngẩn ngơ và nàng lại đi mất".

Cuối cùng thì trong tay H chỉ có dãy số không đầy đủ. Sáng hôm sau đi làm, H. quyết định phải gọi hết cả trăm số. "Nhưng thật tệ, mình không thể tìm thấy cô ấy" - Anh nói. 

Có lẽ câu chuyện sẽ dừng ở đây nếu không có một người bạn ở chỗ làm thấy H. vò đầu bứt tai với tờ giấy ghi cả trăm số điện thoại rồi dùng di động gọi đến hết pin, liên tục xin lỗi vì gọi nhầm. "Cậu ấy đã đưa câu chuyện của mình lên facebook. Mình cũng rất bất ngờ khi biết điều này" - Anh chia sẻ.

H. chia sẻ anh là 1 chàng trai nhút nhát, vẫn chưa từng có bạn gái. Từ ngày gặp cô ấy, anh liên tục trải qua những cảm giác chưa từng có trước đó, 2 lần trò chuyện làm quen với 1 người con gái, run đến nỗi chẳng hỏi tên, được cho số điện thoại nhưng vì quá hồi hộp mà quên mất, cảm giác hi vọng khi gọi từng số rồi lại thất vọng khi không tìm được cô ấy.

Dù câu chuyện này sẽ kết thúc như thế nào đi nữa thì ít nhất nó cũng đã để lại trong lòng mỗi người những cung bậc cảm xúc khác nhau, và tin rằng đôi khi trong cuộc sống vẫn tồn tại những câu chuyện rất lãng mạn mà những tưởng chỉ có trong phim ảnh, tiểu thuyết.

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Liệu tôi có nên tiếp tục duy trì mối quan hệ này không?

Gần ngày cưới, mỗi lần kiểm tra điện thoại của anh, tôi lại thấy nhiều số của con gái nhắn tin tới hỏi thăm, qua lại với anh.

Tôi quen anh và yêu anh được gần hai năm. Gia đình anh rất quý mến tôi và nhiều lần thúc giục chúng tôi kết hôn. Thật sự ở tuổi 27 tôi cũng mong muốn có được một gia đình cho riêng bản thân mình. Nhưng sóng gió cứ mãi kéo tới.

Việc đầu tiên tôi lo lắng là trước khi nhận lời yêu anh, tôi đã nhận được nhiều lời cảnh báo về sự đào hoa của anh. Có người nói anh quen rất nhiều cô gái nhưng chỉ yêu một tháng là bỏ. Anh giải thích rằng do buồn chán nên chỉ quen với tư cách là bạn bè vậy thôi. Mấy ngày nay thường có nhiều số điện thoại lạ gọi tới khủng bố tôi, tố cáo sự trăng hoa của anh. Nhưng tôi nghĩ đó chỉ là quá khứ của anh nên đã cho anh cơ hội để thay đổi trong tương lai.


Ảnh minh họa: DNS.

Nhưng mọi thứ không được như tôi mong muốn, gần ngày cưới, mỗi lần kiểm tra điện thoại của anh, tôi lại thấy nhiều số điện thoại của con gái nhắn tin tới hỏi thăm, qua lại với anh. Thậm chí anh còn nhắn tin với nhiều cô gái cho tới tận lúc nửa đêm. Tôi nghĩ nếu chỉ bạn bè lâu ngày hỏi thăm thì chỉ vài câu, chứ không thể nói dài dòng như vậy được.

Tôi rất chán nản, mẹ tôi cũng khuyên nên chia tay vì bà nói không muốn tôi phải khổ. Cộng thêm với thái độ bất cần của anh khiến tôi rất buồn. Anh nói các mối quan hệ đó không có gì, nên không cần giải thích thêm, "nếu muốn yêu thì tiếp tục không thì thôi". Nghe những lời đó, tôi như muốn vỡ tan. Tôi cảm thấy như anh đã 36 tuổi rồi nhưng hình như anh chưa muốn ổn định, còn muốn bay nhảy, rong chơi.

Lúc này tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi. Liệu tôi có nên tiếp tục duy trì mối quan hệ này không? Mọi người hãy giúp tôi với.

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Tình yêu sau 8 năm

Nghe cặp đôi Thanh Sơn - Quỳnh Anh kể chuyện tình yêu của mình, bạn sẽ ngỡ như đang đọc một cuốn tiểu thuyết ngôn tình vậy.

Đến hẹn lại lên, Câu chuyện tình yêu tuần này xin giới thiệu đến bạn đọc “thiên tình sử” của cặp đôi Hà thành Thanh Sơn và Quỳnh Anh. Cả 2 đều sinh năm 1985 và hiện đang sinh sống, làm việc tại TP. Hồ Chí Minh.

Bắt đầu yêu nhau khi một người ở Nga, một người ở Singapore, sau 6 năm xa cách, cả hai đều tưởng rằng từ nay sẽ được ở bên nhau thì họ lại đứng trước quyết định khó khăn, để rồi chấp nhận yêu xa thêm 2 năm nữa.


Thanh Sơn và Quỳnh Anh hạnh phúc sau 8 năm yêu xa

Ấn tượng trái ngược thời học sinh

Là bạn học chung lớp những năm cấp 3 nên Thanh Sơn và Quỳnh Nga “chạm trán” ngay từ buổi học đầu tiên của năm lớp 10. Vì còn lạ lẫm và ngồi cách xa nhau nên cả hai lúc đó cũng rụt rè, bỡ ngỡ như bao cô cậu học trò khác.

Họ chỉ bắt đầu trò chuyện trong chuyến đi cắm trại của trường vào cuối năm lớp 10, nhưng cũng chỉ là vài ba câu xã giao không có ấn tượng gì mạnh mẽ.

Sau lần nói chuyện vu vơ ấy, Sơn bắt đầu để ý tới cô bạn Quỳnh Anh trong lớp học. “Bạn ấy lúc nào cũng trầm tư, ít nói nhưng có gì đó rất cá tính. Hồi đó, Quỳnh Anh cũng là một trong những gương mặt học tốt của lớp, mình đặc biệt ấn tượng với sự chăm chỉ của cô ấy. Điều đáng ghét nhất là rất khó để bắt chuyện với Quỳnh Anh” - Sơn hồi tưởng.

Hoàn toàn ngược lại, Quỳnh Anh bị ấn tượng xấu bởi mái tóc chẻ ngôi giữa thịnh hành thời bấy giờ của Sơn. Ngoài ưu điểm rất nhiệt tình với bạn bè thì trong mắt Quỳnh Anh, Sơn là cậu học trò suốt ngày bù khú và rất ham chơi.

Vì điện thoại và Internet lúc đó chưa phổ biến nên suốt những năm cấp 3, hai người không gọi điện thoại hay liên lạc với nhau, ngoài những cuộc gặp gỡ thoáng qua trên lớp.

Không hẹn mà gặp ở trường Đại học

Ngày chia tay thời học sinh, khi tất cả mọi người đang rất xúc động vì sắp phải xa nhau, vào giây phút cuối cùng, Quỳnh Anh đã tặng cho Sơn 1 tấm ảnh của mình. Đằng sau tấm ảnh ghi: “Tớ muốn bay cao và xa hơn, nhưng sẽ xa hơn nếu có Sơn”.

Sơn đã đứng hình một lúc khá lâu và vô cùng bất ngờ khi nhận được món quà này. Chàng trai tuổi 18 mừng rơn và coi đó như tín hiệu "bật đèn xanh". Mấy đêm sau đó, Sơn thao thức và ấp ủ một lời tỏ tình lãng mạn nhất dành cho cô bạn xinh xắn, học giỏi Quỳnh Anh.

Khoảng 10 hôm sau ngày chia tay, lớp có tổ chức 1 buổi đi chơi ở công viên nước Hồ Tây. Trên đường về, Sơn lấy hết can đảm để bày tỏ tình cảm nhưng chỉ nhận lại sự im lặng từ Quỳnh Anh. Trong tâm trí của Sơn lúc này mặc định rằng, “im lặng là đồng ý”.


Đến bây giờ, khi đã là vợ chồng, vì ngại ngùng Quỳnh Anh vẫn một mực khẳng định dòng "tâm thư" sau bức ảnh ngày ấy không phải là tín hiệu bật đèn xanh như Sơn từng nghĩ

Lấy mục tiêu vượt vũ môn thành công, trong suốt thời gian ôn thi, hai người gần như không liên lạc với nhau. Thế rồi, không hẹn mà gặp, họ cùng thi và trúng tuyển vào trường ĐH Bách Khoa Hà Nội. Sau khi nhận được giấy báo nhập học, Quỳnh Anh là người bạn đầu tiên mà Sơn thông báo. Vào một ngày giữa tháng 8/2003, lần đầu tiên Sơn rủ được Quỳnh Anh đi chơi.

Lần này, Sơn đã chuẩn bị thật chu đáo cho màn tỏ tình chính thức. Nhưng thật không ngờ, khi gặp nhau, Sơn chưa kịp nói gì thì Quỳnh Anh đã mở lời trước: “Tớ chỉ coi Sơn là bạn mà thôi”. Thế là anh chàng được 1 phen sốc và thất vọng toàn tập.

Cuộc tình không ai mở lời yêu

Thất bại nặng nề trong lần tỏ tình chính thức, Sơn gần từ bỏ giấc mộng chinh phục người đẹp. Vào đại học được 3 tháng, Sơn nhận được học bổng du học ở Nga, thời điểm bắt đầu từ tháng 2/2004.

Thông qua 1 vài người bạn thân của Sơn, Quỳnh Anh biết được tin này và gọi điện cho anh chàng với giọng điệu trách móc: “Chuyện như vậy tại sao không báo cho mình biết?”. Rồi Quỳnh Anh rủ Sơn ăn trưa, đây cũng là lần hẹn hò thứ 2 kể từ ngày chưa kịp mở lời đã bị từ chối thẳng thừng. Sau lần này, 2 người gặp nhau thường xuyên hơn, chia sẻ với nhau nhiều điều trong học tập cũng như cuộc sống.

Tình cảm nảy sinh và trở nên thắm thiết khi Quỳnh Anh nhận được suất học bổng du học Singapore. Trong năm 2004, cả 2 cùng lên đường đến đất nước mới học tập. Dù không nói với nhau một lời yêu nào nhưng cặp đôi đã ngầm hiểu, hai trái tim đã chung nhịp đập. Mỗi năm 1 lần, vào dịp nghỉ hè, đôi bạn trẻ lại hoãn những công việc cũng như hoạt động ở nước ngoài để về Việt Nam gặp nhau. Trải qua 6 năm yêu xa, tình cảm của họ ngày càng mặn nồng.

Ở 2 đất nước khác nhau, Thanh Sơn và Quỳnh Anh thường liên lạc bằng điện thoại, internet và thư tay. Hai tuần 1 lần, Sơn lại đi xe buýt 10km đến nơi có mạng để được trò chuyện với người yêu. Nhiều khi chờ mãi mới đến ngày hẹn, lúc mở nick chat thì nhận được dòng tin “tỉnh bơ” của nàng: “Hôm nay em bận rồi, để hôm sau nói chuyện anh nhé”. Thế là anh chàng phải ngậm ngùi đi xe buýt trở về kí túc xá.

Dù ở xa nhưng đều đặn 3 tháng 1 lần, Thanh Sơn và Quỳnh Anh lại viết thư tay gửi cho nhau. Vào tất cả các dịp lễ, cả hai đều lên kế hoạch dành tặng cho đối phương những món quà bất ngờ nhất. “Đi du học đồng nghĩa với việc thiếu thốn tình cảm, nhìn bạn bè có người yêu bên cạnh sẻ chia, vui vẻ, nhiều khi mình cũng chạnh lòng lắm chứ. Nhưng mà được cái là hồi đấy mình may mắn có nhiều bạn bè tốt nên cũng không thấy khó khăn lắm” - Quỳnh Anh chia sẻ.

Gia hạn yêu xa, chờ ngày đoàn tụ

Năm 2009 Sơn trở về nước, khi đó Quỳnh Anh đã tốt nghiệp và có công việc ở Singapore. Sơn vào làm việc cho một công ty dầu khí tại Vũng Tàu với mục tiêu học hỏi kinh nghiệm và âm thầm tìm kiếm 1 công việc ở nơi bạn gái đang sống.

Khoảng 1 năm sau, Sơn kiếm được công việc khá tốt ở Singapore và chuẩn bị sang với người yêu. Nhưng thật bất ngờ, cùng lúc đó, Quỳnh Anh cũng thông báo đã quyết định chuyển về Việt Nam, cụ thể là Sài Gòn làm việc để ở gần Sơn.

Cứ tưởng rằng xa nhau ngần ấy năm giờ là cơ hội để Sơn và Quỳnh Anh được gần nhau, nhưng chính những quyết định trong âm thầm, đầy bất ngờ đã dẫn cặp đôi trẻ vào hoàn cảnh thật trớ trêu. Rồi cả hai cùng đi đến 1 quyết định khó khăn: Sơn sẽ sang Singapore làm việc 2 năm rồi về Việt Nam làm tại Sài Gòn, khi đó họ mới đoàn tụ.

Thời gian đó Sơn rất stress và gần như trầm cảm trước ngày sang nước ngoài làm việc. Nhưng vì tương lai, chàng trai này cố gạt nước mắt để lên đường. Lúc này, Quỳnh Anh một mình ở lại Sài thành, chờ đợi hết 2 năm để được đoàn tụ cùng người yêu.

Những kỉ niệm đáng nhớ trong 8 năm yêu xa

Năm 2011, khi đã công tác ở Singapore được 1 năm, Sơn trở về nước làm đám cưới với Quỳnh Anh rồi lại vội vã quay trở lại nơi làm việc. Tháng 5/2012, khi Quỳnh Anh mang thai bé gái 4 tháng tuổi, Sơn xin phép công ty chuyển hẳn công tác về Sài Gòn để chăm sóc vợ. Đây cũng chính là giây phút đôi vợ chồng trẻ được đoàn viên mà không gặp bất kì trở ngại nào nữa.

“Khi đã kết hôn, tình yêu chuyển sang một giai đoạn khác hẳn, có nhiều thứ lo toan trong cuộc sống nên không còn lãng mạn như trước. Khi nghĩ lại khoảng thời gian yêu xa, chúng mình vẫn thấy có gì đó bồi hồi, xúc động, và cũng không nghĩ đã vượt qua từng ấy năm xa nhau” - Thanh Sơn chia sẻ.

Hãy thử xem họ có thực sự hiểu nhau không nhé!


Cặp đôi trả lời đúng 9/10 câu hỏi trắc nghiệm về mức độ hiểu nhau.

Cùng xem một số hình khác của cặp đôi trai tài gái sắc, sở hữu câu chuyện tình yêu đẹp như mơ này:


Cả 2 đều âm thầm lên những kế hoạch để được đoàn tụ cùng đối phương



Thời còn yêu nhau, Sơn hay gọi Quỳnh Anh “bé con”, còn Quỳnh Anh gọi Sơn là “thanh niên nông thôn”


Trong suốt thời gian yêu nhau, 2 người chưa từng gặp phải vấn đề từ người thứ 3




Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

Chồng không lo kiếm tiền mà suốt ngày xin tiền vợ

Vì vợ chồng sống mãi cảnh nghèo, thiếu thốn tiền bạc, tình cảm nên tôi đang có ý định xin bố mẹ đẻ cho ở nhờ đến khi sinh con xong.

Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả ở ngoại thành Hà Nội. Cuộc sống của tôi cứ thế êm đềm trôi qua mà không phải thiếu thốn gì cho tới khi lấy chồng và mang thai.

Sau khi tốt nghiệp đại học ra trường, tôi tìm được một công việc khá phù hợp với ngành học của mình với một mức thu nhập cũng vừa phải nhưng so với bạn, tôi là cao hơn hẳn. Chỉ sau vài tháng đi làm cộng với chịu khó đi gia sư thêm, tôi đã có thể tích góp mua cho mình một chiếc xe ga và sắm sửa nhiều đồ dùng cho mình cũng như cho gia đình.

Giá như mọi việc cứ êm đềm trôi qua như thế thì tốt biết bao. Tuy nhiên, đúng là không ai nói trước được gì. Tôi quen anh qua một người bạn của tôi. Anh chủ động làm quen và tán tôi. Lúc đầu, tôi cũng chẳng để ý gì đến anh. Thế nhưng ngày nào anh cũng chủ động nói chuyện, nhắn tin với tôi khiến tôi cũng có cảm tình với anh lúc nào không hay. Để rồi đến khi anh đề nghị tôi làm người yêu anh, tôi gật đầu đồng ý khi nghĩ mình cũng đã đến lúc phải yêu ai đó vì cũng 23 tuổi rồi.

Thế nhưng, khi tôi vừa đồng ý làm người yêu anh cũng là lúc bố mẹ tôi ở quê lo cho tôi vào công chức. Bởi đối với ông bà, vào nhà nước là ổn định và nhàn hạ nhất. Tôi nhiều lần từ chối nói không muốn nhưng bố mẹ vẫn nhất quyết. Vậy là tôi ngậm ngùi nghỉ việc về quê ôn thi theo yêu cầu của mẹ tôi.

Tôi quen anh qua một người bạn của tôi. Anh chủ động làm quen và tán tôi (Ảnh minh họa)

Nhà tôi cách Hà Nội có 18km nên tôi vẫn xin phép bố mẹ cho tôi đi dạy thêm những chỗ cũ. Một mặt vì tôi gắn bó với bọn trẻ mấy năm rồi nên không muốn rời xa, một mặt để tôi có cơ hội gặp anh. Bố mẹ tôi không hề biết rằng tôi yêu anh. Tôi không dám nói vì tôi biết nói ra bố mẹ sẽ phản đối bởi nhà anh ở xa, cách nhà tôi tận 100km.

Thế là ngày nào cũng vậy, tôi dạy thêm buổi tối nhưng tôi toàn đi sớm hơn 20 phút để dành thời gian ấy vội vàng gặp anh, ngồi quán nước nói chuyện với anh hay tranh thủ đi ăn nhanh cái gì đó rồi đi dạy. Chính những giây phút gặp nhau ngắn ngủi ấy khiến chúng tôi nhớ nhau và càng yêu nhau nhiều hơn. Nhưng cũng chính vì thế mà tôi không hiểu được hết con người anh. Anh hơn tôi 5 tuổi. Trong mắt tôi lúc đó, anh là một người hiền lành mặc dù công việc của anh bấp bênh và liên tục bị chậm lương, thậm chí bị quỵt lương.

Nói về công việc của tôi, bởi vốn dĩ đã không muốn vì lo mất anh nên tôi nhất quyết không chịu nghe lời bố mẹ. Sau đó bố mẹ mới hỏi chuyện thì tôi thú nhận yêu anh. Bố mẹ muốn tôi đưa anh về xem mặt thì cũng là lúc bố mẹ anh giục anh đưa tôi về ra mắt.

Vậy là tôi về gặp bố mẹ anh cũng để xem gia đình anh, bố mẹ anh như thế nào. Tôi rất mừng khi gia đình anh thuộc hàng gia giáo, bố mẹ cũng trẻ, khỏe mạnh, không phải giàu có nhưng cũng có của ăn của để. Bố mẹ anh rất ưng tôi và giục cưới.

Tôi cũng đưa anh về ra mắt bố mẹ tôi. Bố mẹ tôi thì không hài lòng lắm vì nhà anh xa quá. Nhưng thấy anh cũng hiền lành và tôi cũng yêu anh nên tùy tôi quyết định. Lúc đó tôi chưa muốn cưới vì công việc của 2 đứa chưa ra đâu vào đâu nhưng anh nói bố mẹ anh giục quá và nói, nếu chưa có gì thì bố mẹ anh trợ cấp thêm.

Tôi nhất quyết không chịu thì anh nói bố mẹ anh đi xem ngày với nói với họ hàng rồi, nếu không cưới thì mất mặt bố mẹ anh. Vậy là đám cưới diễn ra nhanh chóng khi tôi không hề muốn. Sau khi cưới xong, tôi được bố mẹ cho một ít của hồi môn và tiền mừng cưới của bạn bè tôi.

Còn anh, bố mẹ anh nói cưới anh bị lỗ nên chẳng đưa anh được đồng nào cả. Vậy là 2 đứa tôi ra Hà Nội thuê nhà và tìm việc làm. Tiền và vàng mà bố mẹ cho tôi, tôi gửi lại họ giữ hộ, tôi chỉ cầm một ít để sắm sửa đồ dùng thiết yếu cho 2 đứa ngoài thành phố cũng chẳng còn bao nhiêu.

Sau khi ổn định chỗ ở, anh đi làm cho một công ty xây dựng ở Hà Nội còn tôi chật vật tìm việc mà không được vì lúc đó gần cuối năm nên khó xin. Tôi vẫn duy trì việc dạy thêm để có tiền chi tiêu hàng ngày. Sau 2 tháng cưới nhau, anh chẳng mang được đồng nào về nhà, mọi chuyện chi tiêu đều dựa vào đồng tiền dạy ít ỏi của tôi.

Sau đó, tôi đi làm tạm ở một siêu thị rồi ra Tết tính tiếp nhưng do công việc quá mệt khi phải di chuyển nhiều và làm hầu như 16 tiếng 1 ngày cả tuần nên tôi không trụ được và nghỉ sau 1 tháng. Cuộc sống của 2 vợ chồng tôi chật vật từng ngày với những chi phí đắt đỏ ở Hà Nội.

Trong khi đó bố mẹ 2 bên cứ giục có con, tôi kế hoạch thì lại nghĩ tôi tịt. Tôi chán nản vô cùng mà anh cũng không hiểu cho tôi bởi anh cũng nghĩ tôi có vấn đề nên mãi không thấy chửa. Bực quá tôi nói thẳng với anh rằng anh bảo bố mẹ mình còn kế hoạch dài dài vì giờ chưa có tiền để nuôi bản thân nói gì nuôi con.

Anh cũng nói với bố mẹ chồng tôi. Bố mẹ chồng tôi lại bảo cứ đẻ đi, bọn tao mà không nuôi nổi con chúng mày à? Nhưng tôi vẫn kế hoạch. Sau đó bố chồng tôi ở quê tìm được một chỗ lo cho cả 2 vợ chồng tôi vào công chức mà cũng không hết nhiều lắm, tôi mừng lắm và bảo chồng tôi về.

Trớ trêu thay, anh năm lần bảy lượt cáu gắt với tôi nói rằng không muốn về, vì làm nhà nước lương thấp. Tôi nghĩ chí ít thì vẫn hơn so với hoàn cảnh 2 đứa bây giờ, lại không phải lo nhà ở, các chi phí phát sinh khác nên tôi vẫn một mực khuyên anh.

Anh nghe lời tôi, đồng ý khi nào bố bảo về thì về. Vậy là tôi yên tâm không kế hoạch nữa vì mọi người giục và dọa làm tôi cũng sợ lắm. Một tuần sau đó, chúng tôi về nghỉ Tết, đây cũng là lúc tôi biết mình mang thai. Cả nhà ai cũng vui mừng vì ai cũng mong cháu lắm.

Thế nhưng chồng tôi lại tạt cho tôi một gáo nước lạnh khi anh nói anh không vào làm chỗ bố tôi xin nữa. Vậy là chúng tôi lại sống cuộc sống chật vật hơn khi tôi đang mang thai. Lúc đó tôi đã muốn phá bỏ cái thai để tìm việc đã nhưng lương tâm và khao khát làm mẹ không cho tôi làm thế. Giờ tôi đã mang thai được 4 tháng, cuộc sống của 2 vợ chồng tôi vẫn không có gì khấm khá hơn. Tôi vẫn duy trì việc đi dạy nhưng không tìm được việc vì chẳng ai nhận một bà chửa vào làm cả.

Mỗi tháng tôi dạy chẳng được bao nhiêu, được đồng nào thì hết đồng ấy. Nhiều lần tôi phải về xin mẹ tôi để chi tiêu. Từ khi mang bầu, tôi mệt mỏi nên cũng không đi dạy được nhiều, tôi suy nghĩ nhiều và khóc cũng nhiều khi con tôi phải chịu thiếu thốn. Vậy mà chồng tôi cứ bình chân như vại chẳng lo lắng gì, ngày nào đi làm cũng la cà quán xá, xin tôi tiền xăng, tiền chè thuốc.

Nhiều hôm tôi ức chế, mệt mỏi có nói anh thì anh lại bảo tôi lắm mồm. Tôi ở nhà quần quẫn cả ngày không nói chuyện với ai. Buổi tối anh về muốn nói chuyện với anh thì anh lại cắm đầu vào game, chỉ ậm ừ cho xong chuyện. Đã không ít lần anh đuổi tôi về nhà mẹ vì tôi kêu chán nản, mệt mỏi hay phàn nàn anh chuyện anh chè thuốc ham chơi.

Từ khi mang bầu, tôi mệt mỏi nên cũng không đi dạy được nhiều, tôi suy nghĩ nhiều và
khóc cũng nhiều khi con tôi phải chịu thiếu thốn (Ảnh minh họa)

Hôm trước về nhà, vay tiền anh trai tôi để chi tiêu, anh cho tôi ít tiền mua sữa bồi bổ mà tôi ứa nước mắt. Cầm đồng tiền của anh chưa kịp nóng thì bạn bè chồng tôi lại đến chơi, lại cơm nước, rượu chè làm tôi méo mặt, hết cả số tiền anh tôi cho. Chồng thấy tôi có tiền lại nói tôi găm tiền rồi lại bòn rút. Tôi ngày càng thấy mệt mỏi vô cùng khi mọi gánh nặng đều đè lên vai tôi.

Tôi yêu chồng, thương chồng đến nỗi mà bố mẹ, họ hàng, bạn bè của anh ai cũng khen anh tốt số. Nhưng giờ đây tôi đang phân vân không biết có nên về nhà bố mẹ đẻ xin ở nhờ rồi tranh thủ làm thêm nghề thủ công kiếm tiền nuôi 2 mẹ con không? Tôi và bố mẹ tôi nhiều lần bảo 2 vợ chồng tôi về nhà bố mẹ ở cho tôi đỡ buồn chán, đỡ phải lo tiền nhà, tiền ăn, còn anh thì chịu khó đi xe máy đi làm, hơi xa một tí, nhưng anh ngại đi làm xa nên không muốn.

Tôi có ích kỉ quá không khi bỏ anh tự xoay sở ở thành phố một mình? Nếu ở thêm ở Hà Nội nữa tôi sợ rằng con tôi sẽ bị ảnh hưởng khi tâm lý của mẹ không tốt. Mong mọi người hãy cho tôi lời khuyên.


Trí Thức Trẻ